Đầu Xuân 2005 / Ất Dậu:
Gà Ất Dậu gáy vang B́nh Minh Thế kỷ

 Bùi Tín   

 

* Ất Dậu xưa và nay * Tín hiệu Xuân * Đi với thời đại ? * Đại hội X : 2 lựa chọn * Tư duy trẻ tiễn đưa nếp nghĩ cổ hủ * Vẫy nhau : lên đường !

Gà trống Ất Dậu/ 2005 khỏe khoắn dứơn cổ cất cao tiếng gáy chào mừng B́nh Minh thế kỷ XXI .

Ất Dậu xưa - 6O năm trước - niềm vui lớn xen cùng thảm họa . Phát xít sụp đổ, đầu hàng ; niềm vui không trọn sau 2 quả bom nguyên tử tàn sát dân thường Nhật bản ; trên nước ta, phát xít Nhật lật nhào thực dân Pháp, rồi những ngày hào hùng Cách mạng tháng Tám tiếp theo nạn đói khủng khiếp.

60 năm biển/dâu, đầy ắp sự kiện đáng ngiền ngẫm cho một đời người . Đại nguyên sóai Staline, ‘’cứu tinh nhân loại’’, ‘’Người Ông hiền từ ‘’ trong thơ Tố Hữu bị chính dân Liên Xô đưa xác ra khỏi lăng giữa Hồng trường, với lời kết án : kẻ độc tài, 2 tay đầy máu, chịu trách nhiệm chính về cái chết của hơn 20 triệu cu-lắc, phú nông, trí thức, giáo dân, dân tộc thiểu số, hàng triệu đảng viên cộng sản cứng đầu và hơn 200 uỷ viên trung ương và uỷ viên bộ chính trị vốn là đồng chí của chính ông ta. ‘’Người Ông hiền từ ‘’ ấy , chỉ bằng một nét bút giữa tháng 3/1940 đă kết liễu đời của 14.734 sỹ quan Balan ( có 295 viên tướng) trong rừng sâu Katyn, rồi vu cáo cho quân Đức về tội ác tày đ́nh ấy, để cho đến tháng 4/1990 tổng thống Gorbachốp ngay thẳng công nhận sự thật lịch sử này, công bố Tờ tŕnh của trùm mật vụ Béria ngày 5/3/1940 ,có chữ kư xét duyệt của Staline ở cạnh, đề nghị mật tiêu gấp số sỹ quan trên, là tinh hoa của dân tộc Balan kiên cừơng chống mọi thế lực xâm lược Đức, Xô.

Biển/dâu hoành tráng nhất trong 60 năm qua là sự lớn mạnh một thời của phe Xă hội chủ nghĩa bao trùm từ Âu sang Á, c̣n mở rộng sang châu Mỹ và châu Phi, đi đầu trong phóng vệ tinh và đưa tàu có người lái lên vũ trụ, bỗng nhiên sụp đổ tan tành, tiếp sau sự sụp đổ của bức tường Berlin. Mặc cho đến nay vẫn c̣n có người luyến tiếc cuộc đổi thay lớn nhất thế kỷ 20 ấy, cho rằng đó chỉ là một ‘’trục trặc đáng tiếc của lịch sử’’, một tai nạn tạm thời trái quy luật ... để chửi rủa không ngớt ‘’bọn cơ hội hữu khuynh cấu kết với bọn đế quốc’’ ( !) , đông đảo các nhà khoa học xă hội có thái độ khách quan đều cho rằng : sự sụp đổ ấy là kết quả tất yếu, hợp quy luật, hợp cả lẽ công bằng của tạo hóa và xă hội loài người ; nó giải thoát hàng mấy trăm triệu dân trong hàng chục nước khỏi sự cai trị của chế độ độcđoán /độc đảng/độc tài, chà đạp tự do của mọi công dân, giải phóng họ khỏi ảo tưởng hăo huyền về một xă hội tiên tiến (!), công bằng (!) không có bóc lột, áp bức (!), thực tế đó lại là những xă hội đầy bất công, tham nhũng, không pháp luật,thiếu vắng nhân tính, lạc lơng giữa thế giới loài người .

Chính v́ vậy, xuân này gà Ất Dậu gáy vang báo tin mừng cuộc Cách mạng Cam thắng lợi !: nước Ukraina rộng gấp đôi Việt nam, 48 triệu dân, sau 14 năm độc lập nhưng vẫn bị phụ thuộc vào nước Nga, qua bầu cử tự do được chứng kiến bởi 12 ngàn quan sát viên quốc tế, đă cử tổng thống mới Viktor Yushchenko có lập trường độc lập dân tộc, gắn bó với những giá trị dân chủ của thời đại.

Ở Việt Nam, tiếng gà Ất Dậu cũng gáy vang, khỏe khoắn, liên hồi . Hai nhà dân chủ Phạm Quế DươngTrần Khuê ngẩng cao đầu, lên tiếng dơng dạc hơn sau khi bứơc ra khỏi nhà tù trong sự quư mến của đông đảo bạn bè, bản án trơ trẽn ‘’làm gián điệp’’ rơi tơm trong sự khinh bỉ kẻ cầm quyền ngu xủân ; nhà khoa học Nguyễn Thanh Giang bền bỉ hầu chuyện bà con trong ngoài nước về 2 hiệp định Việt – Trung làm mất hơn một vạn kilômét vuông đất và biển của tổ quốc, xúc phạm hàng triệu sinh linh liệt sỹ, về vụ án Tổng cục 2 bán ḿnh cho bọn bành trướng, phá hoại an ninh quốc gia . Nhà thơ Bùi Minh Quốc lại ngâm vang bài thơ “Các anh Tháng Tám đâu rồi ?”, như lời gọi tâm huyết :

Các Anh đâu rồi ? Các người Tháng Tám !
Chẳng lẽ khoanh tay nh́n tấn tṛ bội phản
Dân tộc này bị vỡ nợ Tự do ?
      Ḱa em gái Trường Sơn hiện hồn về nh́n tôi đau đáu :
      Tháng Tám ơi ! Tháng Tám nước non ḿnh !
            Tôi lại đi lầm lũi cuộc hành tŕnh
            Chỉ có thế thôi ! Thơ
            Với cường quyền Đối mặt .
            Sống trong tôi là triệu người đă khuất
            Đang thét đ̣i món nợ : Tự Do !

Có ǵ cay đắng hơn, ô nhục hơn, 60 năm sau Cách mạng Tháng Tám, dân tộc này vẫn chưa có tự do, nhất là tự do của mỗi người công dân ! Mà kẻ mắc nợ dân ta, kẻ tịch thu quyền tự do của dân ta oái oăm thay lại chính là đảng cộng sản ; để quyền tự do tôn giáo, tự do báo chí, tự do bầu cử, quyền người dân được xét xử công bằng theo luật, suốt 60 năm nay c̣n tệ hơn thời thực dân !

Chính v́ thế, tiếng gà Xuân Ất Dậu vang động chào đón lời đề nghị mới mẻ của nhà toán học Phan Đ́nh Diệu , mạnh mẽ, dứt khoát : “V́ quyền lợi của dân tộc, đảng CS phải tôn trọng quyền dân chủ, kể cả quyền lập đảng, của xă hội, và phải có một chế độ đa đảng hoạt đông trong phạm vi luật pháp”. Từ trong nước cho biết yêu cầu lập đảng chính trị mới đă khá là chín muồi trong xă hội, v́ nhà trí thức Phan Đ́nh Diệu không là đảng viên CS, lại có chân trong Đoàn chủ tịch Mặt trận Tổ quốc, là một học giả hàng đầu ngành toán học, có hàng mấy trăm đồ đệ trẻ thông minh, năng động; ông thường có những buổi nói chuyện cho trí thức, các nhà kinh doanh trẻ, các cụ về hưu, tại Viện khoa học VN và Viện toán học... rất được hoan ngênh; đề nghị của ông không chỉ là ư kiến cá nhân , mà là của đông đảo nhân vật ưu tú vài ngh́n người nặng ḷng với vận mệnh của đất nước.

Tiếng gà Xuân Ất Dậu c̣n vang động với sự xuất hiện khảng khái của anh kỹ sư trẻ Phương Nam - Đỗ Nam Hải, với 5 bài luận văn già dặn, đậm t́nh với dân, với nước, với lời đề nghị dản dị mà sâu sắc, thực hiện một cuộc ‘’trưng cầu dân ư’’: độc đảng hay đa đảng ? . Nét mới rất đẹp của hiện tượng Phương Nam là sau khi anh chủ động ra công khai th́ lập tức hàng chục bạn trẻ trong nước lên tiếng ủng hộ anh trên internet, với bài viết mạnh mẽ của bạn trẻ Huỳnh Việt Lang (Ság̣n), cũng như hàng chục bạn trẻ ở hải ngoại, với 2 bài viết sâu sắc của bạn Trà Bồng từ nước Úc. Chiến sỹ dân chủ Phương Nam trả lời đàng hoàng nhiều cuộc phỏng vấn của 3 đài phát thanh quốc tế. Nét đẹp độc đáo của anh là trên cơ sở đọc nhiều, biết nhiều, suy luận nhiều, tư duy anh luôn tỉnh táo để tự ḿnh t́m ra lời giải cho mọi vấn đề, thẩm tra lại mọi kết luận có sẵn, không chấp nhận ‘’ ăn sẵn ‘’. Cái tư duy độc lập, khoa học, tự tin ở chính ḿnh sao mà cần thiết trong một chính thể toàn trị, khi người ta cố t́nh nhồi nhét những chân lư giả có sẵn, những định kiến giáo điều vào mọi tư duy non nớt từ thời ấu thơ, từ khi bập bẹ biết nói, biết hát, để mà yêu , yêu say đắm, nhắm mắt mà yêu ‘’Ông này ‘’, ‘’ Bác nọ ‘’ ,’’phe này‘’,‘’đảng nọ‘’,‘’chủ nghĩa này‘’,’’học thuyết nọ‘’... suốt cả một đời, không suy suyển một ly !

Trên đất nước Việt nam ta, Xuân Ất Dậu này, không hiếm những tín hiệu Xuân . Hăy quan sát cho sâu, nh́n cho kỹ, để không bi quan, nản chí. Đổi mới, mở cửa, trao đổi hàng hóa, thông tin trong ngoài nước, đi về tấp nập, đường phố nghe nói đủ thứ tiếng Tây, Tàu, Nhật, Ăng-le.., điện thoại cầm tay, internet... đă đưa xă hội ta ra khỏi đáy giếng sâu, cách ly thế giới, để ḥa nhập nhanh vào thế giới mới. Người Việt ta nay chẳng phải cần phải uyên bác ǵ để hiểu ra rằng về mặt tŕnh độ sản xuất, ta chậm tiến hơn nước Thái lan láng giềng đến 20 năm, rằng ta ‘’ được’’ xếp hạng gần quán quân về nạn tham nhũng bất trị, gần ‘’bét dem’’ về tính công khai- trong sáng (transparency) của công quyền, rằng trường đại học quốc gia VN được xếp thứ 62 trên 65 trường đại học châu Á về chất lượng , rằng nền tư pháp ta nếu dự thi quốc tế sẽ dật giải nhất về bất chấp luật pháp và lẽ công bằng ! Người dân, trí thức, tuổi trẻ vỡ lẽ dần, để rồi hiểu hết, hiểu rơ, không c̣n tù mù, bị động như xưa, để suy ngẫm, nuôi dưỡng tư duy độc lập, hành động theo lương tri có sẵn trong mỗi con người .

Cho nên khi cô nhà báo Nguyễn Thị Lan Anh bị cường quyền truy tố về tội ‘’chiếm đoạt bí mật nhà nước’’ (!), cấm cô rời nơi cư trú chỉ v́ cô đă quá xót thương dân nghèo ốm đau phải mua thuốc giá cao của bọn đầu cơ Zuellig Pharma hùn vốn với bọn quan chức bộ y tế, tố cáo bọn chúng trên báo Tuổi trẻ, th́ hàng chục, rồi hằng trăm tiếng nói lập tức vang lên bênh vực cô , không chỉ trên các báo Tuổi trẻ, Lao động, Sàig̣n giải phóng, Thanh niên, mà cả trên hơn một chục báo địa phương. Các luật sư trẻ t́nh nguyện bênh vực cô giữa ṭa án của chế độ; các sinh viên luật cũng lên tiếng đ̣i công bằng cho cô nhà báo ngay thẳng, có công tâm này; nhiều nhà hảo tâm cam kết sẽ nuôi con gái 4 tuổi của cô nếu cô bị tù. Chỉ có Hội nhà báo(quốc doanh) là im thin thít ! Xưa kia, ai bị chính quyền chỉ mặt là bị cả xă hội xa lánh, sợ bị ‘’liên quan’’. Nay mọi sự không c̣n như trước. Gió đă đổi chiều ! Mùa Xuân đến rồi đó! Chính quyền hủ lậu, lăo hóa trừng phạt nhà báo trẻ hóa ra lại vinh danh cô ! Những phản ứng mạnh mẽ, tức thời của công luận trong nước khi lính Trung cộng tàn sát ngư dân Việt nam (bắn chết 9, bắn bị thương 7, bắt đi 8 người) trong vịnh Bắc bộ, rồi vu cáo đó là bọn cướp biển, cũng mang đậm nét của thời đại mới. Người dân trong nước lập tức phẫn nộ phê phán thái độ hèn yếu của thủ tướng họ Phan sau sự kiện bi thảm trên xảy ra có 4 ngày, đă bắt tay rất chặt bà Cố Tú Liên phó chủ tịch quốc hội Trung quốc, cười nhăn nhở ca ngợi rằng t́nh hữu nghị Việt-Trung đang phát triển rất tốt đẹp !

Năm Ất Dậu/2005 c̣n là năm diễn ra Đại hội của đảng CS VN từ cơ sở (chi bộ thôn, xă, phường, đại đội ) đến quận, huyện, tiểu đoàn, trung đoàn, rồi lên đến cấp tỉnh, thành, sư đoàn, quân đoàn, quân khu; rồi đại hội toàn quân, toàn lực lượng công an và các cơ quan trung ương ... vào cuối năm, để đến đầu quư II/2006 sẽ họp đaị hội đảng toàn quốc lần thứ X . Tất cả các cấp đều thảo luận, góp ư vào các bản đề cương chi tiết : Báo cáo chính trị cuả ban chấp hành trung ương khóa IX, Tổng kết 20 năm đổi mới 1986-2005, Phương hướng nhiệm vụ phát triển kinh tế xă hội 5 năm 2006-2010, Báo cáo xây dưng đảng, bổ sung, sửa đổi điều lệ đảng , đồng thời bầu lại cấp ủy đảng các cấp và cử đoàn đại biểu đi dự đại hội cấp trên; Đại hội toàn quốc sẽ bầu ra Ban chấp hành trung ương mới gồm 150 người, và ban này sẽ bàu ra Bộ chính trị mới gồm 15 người.

Quá tŕnh các đại hội đảng các cấp sẽ diễn ra như thế nào, được Bộ chính trị hiện nay định hướng ra sao, sẽ có thể dẫn đến những thay đổi lớn, nhỏ, theo hướng nào ? Liệu đảng có dám mạnh dạn đưa ra thảo luận đê nghị của ông Phan Đ́nh Diệu và ông Hà Nghiệp (từng là trợ lư của tổng bí thư Trựng Chinh) đổi đảng CS thành đảng xă hội dân chủ hay dân chủ xă hội chủ nghĩa, thay học thuyết ‘’đấu tranh giai cấp’’,’’ chuyên chính vô saûn’’ bằng ‘’đoàn kết dân tộc’’ và ‘’hợp tác giai câp’’ , như ở các nước Bắc Âu thanh b́nh và phát triển cao bậc nhất thế giới : Na Uy, Thuỵ Điển ? Liệu đảng CS có lắng nghe ư kiến của đảng viên lăo thành Nguyễn Trọng Vĩnh từng là trung tướng, uỷ viên trung ương đảng, kiến nghị các đại hội từ nay tăng số ứng cử và đề cử lên gấp đôi số cần bầu vào mỗi cấp ủy, để các đại biểu rộng đường lựa chọn, và không nên đưa ra ‘’danh sách hướng dẫn’’ bầu cấp ủy, thực tế là vi phạm quyền lựa chọn tự do của các đại biểu. Phải chăng 2 vấn đề hệ trọng nhất làm xáo động nội bộ đảng và xôn xao xă hội là việc kư kết 2 hiệp định Việt –Trung và vụ án siêu nghiêm trọng ‘’Tổng cục II và T4’’ nay sẽ không c̣n bị bộ chính trị ém nhẹm, bóp chết, đưa đến một cuộc thảo luận rốt ráo, đúng thẩm quyền của ban chấp hành trung ương đảng, của Đại hội ?

Xem ra những mong chờ và dự đoán lạc quan như trên đây vẫn c̣n là ở tương lai. Đại hội X chỉ có 2 lựa chọn : dừng lại hay tiến lên phía trước một cách chủ động, quả đoán, không ngập ngừng.

Bộ chính trị hiện tại vẫn tỏ ra mềm yếu về chính trị, thiếu tầm nh́n chiến lược, không có khả năng đột phá trong lănh đạo - đúng như ông Đặng Quốc Bảo đă chỉ ra. Họ chưa dám dứt khoát đi với thời đại. Họ thuộc về quá khứ, ngoái cổ ngắm về những hào quang ‘’ ảo ‘’, về những kỷ niệm đủ loại để dóng cờ, đánh trống, tế lễ theo những giỗ kỵ xa xưa, hơn là tự tin, hứng khởi, khoác vai thế giới dân chủ - văn minh, cùng mạnh bước đến tương lai, trong ánh b́nh minh chói sáng của thế kỷ mới.

Đầu Xuân này, đảng CS VN đang đứng trước một nguy cơ hiểm nghèo. Nhóm người của tướng Lê Đức Anh tuy đă bị đông đảo đảng viên và hầu như toàn xă hội vạch mặt chỉ tên, vẫn ngang nhiên nắm giữ bộ máy t́nh báo quân sự, với quyền hạn không hạn chế, để mặc sức lũng đoạn nền chính trị của đất nước , đặc biệt là đang rắp tâm khống chế quá tŕnh chuẩn bị đại hội đảng toàn quốc lần thứ X, khởi động từ cuộc họp hội nghị trung ương lần thứ 11 (khóa IX). Nhóm bị cáo về ‘’trọng tội phá hoại đảng, phá hoại đất nước’’ này đang tận dụng thế yếu ớt của bộ chính trị, một mực che giấu đông đảo đảng viên và xă hội vụ án tày đ́nh Tổng cục 2 để ḥng thoát cảnh bị truy tố và bị kết án. Cuộc vật lộn điên cuồng để tồn tại và sống sót của nhóm tội phạm này đang diễn ra. Chúng khống chế một số nhân vật của bộ chính trị hiện tại, v́ nắm chắc nhược điểm và điểm yếu của từng người - như từng nắm giữ chứng cớ đầy đủ về vụ ăn hối lộ cả triệu đôla của cựu tổng bí thư họ Đỗ, như từng nắm giữ tập phim và ảnh hành lạc của cựu tổng bí thư họ Lê Khả với các ả Hà và ả Dung, nhân viên của chúng.

Hơn nữa, hầu hết thành viên Bộ chính trị c̣n sợ rằng nếu vụ Tổng cục 2 bị phơi bày trước công lư th́ một vụ án c̣n lớn hơn rất nhiều và trực tiếp liên quan đến trách nhiệm của họ là vụ kư kết 2 hiệp định Việt – Trung, để mất đất, mất hơn 11 vạn kilômét vuông lănh hải cho Trung quốc, cũng sẽ bị mở ra. Bọn tội phạm cầm đầu vụ án TC2 đă chơi đ̣n hiểm : buộc chặt 2 vụ án với nhau để hù dọa nhà cầm quyền chóp bu rằng: ‘’bọn này chết th́ các ngài cũng chết theo, cứu bọn này là các ngài tự cứu vậy ! ‘’.

Ngay từ sau hội nghị trung ương thứ10 (tháng 7/2004), trong đó có một số uỷ viên trung ương chất vấn về vụ TC2, nhóm tội phạm đă giật ḿnh, rất sợ bị tách riêng ra, bị cô lập và bị xử trí, chúng bày ra quỷ kế là ‘’đồng nhất hóa‘’ tổng cục 2 với bộ quốc pḥng, với quân đội nhân dân, thậm chí ‘’ đồng nhất hóa’’ tổng cục 2 với đảng CS và nhà nước, lu loa rằng đánh vào tổng cục 2 là đánh vào quân đội, vào đảng và chế độ (! ) ; chúng lên án lực lượng ‘’đối lập cấp tiến‘’ trong và ngoài nước đang dùng vụ này để đánh sập đảng CS và chế độ . Do đó chúng vội vă nặn ra bản báo cáo của Bộ quốc pḥng đề ngày 24/8/2004 nhằm thoát khỏi thế bị cô lập và trừng phạt; thế nhưng bản báo cáo ấy đă phơi bày ra một sự thật được che giấu kỹ là: trong khi leo lẻo rằng Việt nam thật ḷng coi mọi nước là bè bạn, th́ thật ra Hànội vẫn một mặt coi Hoa kỳ là kẻ thù nguy hiểm nhất, mặt khác coi Trung quốc là bạn đồng minh chiến lược v́ cùng chung chế độ và học thuyết chính trị, mặc dù Bắc kinh không mặn mà ǵ với sự kết thân và quỵ lụy này, họ c̣n trịch thượng lấn tới.

Vào Xuân Ất Dậu 2005, nhóm bảo thủ cực đoan trong Bộ chinh trị đă tự ḿnh tách riêng ra để khống chế cuộc họp lần thứ 11 cuả ban chấp hành trung ương (17 – 25/1/2005), một cuộc họp cực kỳ quan trọng, định hướng cho các cuộc họp sắp tới từ cơ sở lên đến đại hội toàn quốc lần thứ X . Trước cuộc họp của trung ương, nhóm 6 người : Trần Đức Lương, Trần Đ́nh Hoan, Phạm Văn Trà, Nguyễn Khoa Điềm, Phan Diễn, Lê Hồng Anh đă họp riêng , chủ tọa trên thực tế bởi Đỗ Mười và Lê Đức Anh; 2 người này tuy không c̣n có một chức vụ ǵ nữa, song vẫn cứ làm y như là c̣n nắm chắc chức tổng bí thư và chức chủ tịch nước, như mười năm trước vậy ! Họ quyết định giữ vững chủ trương không để cho trung ương bàn đến 2 vấn đề húy kỵ là vụ tổng cục 2 và vụ 2 hiệp định Việt-Trung; họ quyết định mở ra rất rộng hội nghị trung ương một cách vô nguyên tắc, cho hơn 60 người không phải uỷ viên trung ương tham dự, để tạo nên một đa số áp đảo, uy hiếp và khóa mồm những người muốn đưa ra thảo luận 2 vấn đề nói trên. Trong cuộc họp riêng , Đỗ Mười c̣n hung hăn yêu cầu khai trừ tướng Nam Khánh ra khỏi đảng; Lê Đức Anh được thể cũng đ̣i khai trừ luôn cả tướng Vơ Nguyên Giáp ! Họ tưởng rằng nhóm họ đă nắm các mảng quyền lực chủ yếu : chủ tịch nước, thường trực bộ chính trị, ban tổ chức đảng, ban tư tưởng-văn hóa, bộ quốc pḥng, bộ công an là quá đủ để dám làm bất cứ điều ǵ ! Họ khinh thường tổng bí thư Nông Đức Mạnh, cho là do yếu kém, nhu nhược, ông Mạnh sẽ phải tuân theo gậy chỉ huy của họ. Điều đáng chú ư là trong cuộc họp ông Phan Diễn tỏ ra rất e ngại việc khai trừ 2 ông tướng và ông Lê Hồng Anh tỏ ra hết sức dè dặt, không phát biểu một câu nào.

C̣n 8 vị uỷ viên bộ chính trị c̣n lại, bị nhóm cực đoan trên đây cho ra ŕa, vẫn cứ im thin thít, lại c̣n cúi đầu diễn theo kịch bản của chúng ! Điều trớ trêu là những ông Nông Đức Mạnh, Phan văn Khải, Trương Tấn Sang, Nguyễn Văn An, Nguyễn Minh Triết... đều bị nhóm TC2 bôi nhọ và vu cáo, thế mà vẫn cứ răm rắp tuân theo ư chúng. Điều trớ trêu nữa là 8 vị này tuy công nhận là phe tướng Giáp có lư, có lẽ phải, tướng Anh sai lầm nghiêm trọng, nhưng không dám chống lại nhóm thiểu số v́ nhóm này có nhiều quyền thế hơn, có trong tay công cụ an ninh táo tợn.Với biện pháp nghiệp vụ t́nh báo hiểm độc, tinh vi, nhóm TC2 chắc hẳn đă nắm gáy các ngài, qua những hồ sơ, chứng từ tham nhũng cực lớn, hoặc qua những bằng chứng về sa đọa đạo đức bỉ ổi mà chúng đă giăng bẫy được.

Cuộc vật lộn giữa thế lực tiêu biểu của 2 ông đại tướng chưa thể chấm dứt. Nó c̣n có thể diễn ra âm ỉ, ngấm ngầm, dai dẳng suốt năm 2005 , sang cả năm 2006. Cuộc vật lộn này vẫn là đề tài sôi nổi của công luận xă hội, là đề tài bàn luận lư thú của vô số người ham mê thời sự vốn rất đông đảo ở nước ta, cho những người ham mê tiểu thuyết trinh thám, giật gân , cả những kẻ say mê cờ bạc, cá độ . Trong thời đại của computơ, của điện thoại cầm tay, của internet, của email, của thông tin cực nhanh, mọi cấm đoán, cấm nghĩ, cấm bàn, tường lửa ... chỉ làm tṛ cười cho thiên hạ. Họ không có cách nào bóp ngẹt, dập tắt được.

Hơn nữa, thế lực đ̣i đưa ra công khai vụ án TC2 vô cùng đông đảo, ư chí tiến côngmưu lược ‘’loại siêu’’, không dễ ǵ bỏ cuộc. Những đại tướng Chu Huy Mân, Nguyễn Quyết, những thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Hoàng Minh Thảo, Phùng Thế Tài, Hoàng Cầm, Lê Ngọc Hiền.., những trung tướng Lê Tự Đồng, Phạm Hồng Sơn, Phạm Hồng Cư...,rồi Anh hùng Công an Nguyễn Tài, vô vàn cựu chiến binh gan góc như Trần Đại Sơn, Vũ Cao Quận cùng đồng đội...là lực không thể đánh giá thấp !

Trong những cuộc họp và trong tài liệu của họ, như trong báo cáo của bộ quốc pḥng do TC2 thảo ra, nhóm chóp bu cực đoan nhiều lần cay cú nói đến các chiến sỹ dân chủ trong và ngoài nước, mà họ gọi là những kẻ phản động cấp tiến ( ! ). Họ nhiều lần nhắc đến tên tôi. Tôi không trả lời những lời vu cáo của họ; tôi chỉ xin nhân đây thưa chuyện với đồng bào thân yêu rằng : chúng tôi không hề xúi gịuc ông tướng nào lên tiếng chống đảng cả ; đại tướng Vơ Nguyên Giáp hay thượng tướng Nam Khánh chẳng cần đến sự xúi giục của anh chị em dân chủ trong và ngoài nước để viết những bức thư dài ấy. Chúng tôi không đứng về phía nào, không bênh ông tướng nào. Chúng tôi chỉ mong muốn mọi sự được giải quyết công khai, đàng hoàng, trong ánh sáng quang minh chính đại của toàn xă hội, theo lợi ích toàn xă hội chứ không theo đặc quyền đặc lợi của phe nhóm, theo tính trong sáng (transparency) của thời đại mới, chứ không trong sự tù mù, che che dấu dấu của các hội kín.

Và nhân đầu Xuân, cũng xin chúc các vị có chức có quyền minh mẫn để nh́n ra một sự thật, đó là : phá hoại đảng cộng sản, phá hoại uy tín của đảng, phá hoại t́nh đoàn kết nội bộ của đảng, không có lực lượng thù địch, cấp tiến nào làm được đâu. Chính các vị trên cương vị lănh đạo đảng ở tầng cao nhất đang làm nên cái ’’ kỳ tích ‘’ ấy. Và không có kẻ thù đế quốc cùng phản động quốc tế hay trong nước nào đă có thể làm cho đất nước tụt hậu thê thảm như hiện nay, về chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, đạo đức, tâm linh, nếp sống xă hội; xin đừng đổ lỗi cho người khác. T́nh h́nh ấy là do chế độ độc quyền chính trị, độc đảng, độc đoán , ‘’một ḿnh một chiếu ‘’ ,mà các vị tỏ ra kiên tŕ một cách mù quáng, chỉ v́ tư lợi. Khi xă hội thiếu vắng tự do tư tưởng, tự do báo chí, tư do bàu cử, người công dân không được ngửng cao đầu nói lên điều ḿnh nghĩ, thảm họa và lạc hậu là tất yếu . Xin các vị đọc nhật kư Rồng Rắn của chiến sỹ dân chủ Trần Độ, trong đó người cộng sản kỳ cựu sau khi lên đến tột đỉnh danh vọng và quyền lực, cuối đời đă ngiền ngẫm để nhận rơ rằng : cái chế độ quái gở phi nhân do đảng CS xây dựng trên nước ta đă tàn phá đất nước này cả về chính trị, kinh tế, văn hóa, không kém ǵ tên bạo chúa TầnThủy Hoàng ở Trung Hoa và bọn phát xít Hít le ở châu Âu cộng lại !

Mùa Xuân, sự vật sinh sôi như trẻ lại. Hơn bao giờ hết, đất nước Việt nam cần những tư duy trẻ để phục hưng đất nước, ḥa nhập với thế giới dân chủ văn minh. Đi với thời đại đang là nhu cầu bức thiết. Các chế độ độc đoán quanh nước ta đă nối gót nhau đi vào quá khứ. Thái lan, Philippin, Nam Dương , Mălai... đều thực hiện bàu cử dân chủ theo chế độ đa đảng. Gần ta, chế độ độc đoán Myanmar đang bị cô lập và lên án. Qua gần 20 năm đổi mới, qua mở cửa và hội nhập với thế giới, nhân dân ta đă có quá đủ thực tế để so sánh, suy ngẫm, lựa chọn về nhu cầu trẻ hóa, hiện đại hóa chế độ chính trị nước ta, từ biệt không thương tiếc những quan điểm chính trị cổ hủ, lạc hậu, lăo hóa.

Tiếng gà Ấ Dậu – 2005 đang cất lên vang động, kêu gọi tuổi trẻ Việt nam hăy tỉnh dậy, hăy vẫy nhau lên đường, dấn thân cho sự nghiệp cứu nước cấp bách là Dân Chủ Hóa Quê Hương !

Những ngày Xuân Ất Dậu này, mong ước cháy bỏng cũng là niềm tin vững chắc của tôi là Tuổi trẻ Việt nam hiện chiếm số đông cử tri nước ta, vươn dậy làm chủ vận mệnh và tương lai đất nước, sát cánh cùng các vị thuộc thế hệ đi trước tuổi cao nhưng sức nghĩ trẻ lại với mùa Xuân, chung sức đưa Việt nam vào kỷ nguyên dân chủ tư do, ḥa nhập về mọi mặt với thế giới văn minh, dân chủ hiện đại .

Tiếng gà Ất Dậu gáy vang B́nh minh của thế kỷ XXI với muôn vàn nét Xuân trong tạo vật và tư duy, chào mừng nhân dân Ukraina vừa qua bàu cử tự do thiết lập nền dân chủ trẻ trung, chào mừng chiến sỹ dân chủ Phương Nam / Đỗ Nam Hải công khai dấn thân cho sự nghiệp dân chủ hóa đất nước; biểu dương nhà báo trẻ Lan Anh có trái tim thương kẻ nghèo khó không mua nổi thuốc đắt v́ bọn đầu cơ; tiếng gà như thét niềm phẫn uất lên án bọn lính bành trướng Tàu giết hại ngư dân Thanh hóa trong sự làm ngơ của giới cầm quyền nhu nhược; tiếng gà c̣n gáy vang đón chào Thiền sư Nhất Hạnh trở về thăm quê hương cùng gần 200 tăng ni Phật tử quốc tế, với lời phát biểu ngay thẳng với nhà cầm quyền VN : ‘’xin quư vị đừng có e ngại dân chủ và nhân quyền !’’, ‘’ thực hiện dân chủ và nhân quyền chỉ mang lại những điều tốt đẹp cho đất nước ! ‘’ .

Chỉ vài sự kiện tiêu biểu trên đây cũng đủ làm cho những ngày Xuân Ất Dậu này làm dậy lên niềm tin sâu đậm ở tương lai, ở sự trẻ hóa của đất nước, ở sự kết thúc không sao tránh khỏi của một nền cai trị cổ hủ phi nhân, mà những rối loạn, đối xử tàn tệ, kiểu cường hào với nhau trong cung đ́nh đang là những biểu hiện nổi bật nhất.

Bùi Tín - Paris.
( Xuân Ất Dậu - 2005.)

Bị chú :
      Đây là bài báo đầu năm Ất Dậu / 2005 của nhà báo Bùi Tín,hiện sống trên đất Pháp .
      Bài báo được gửi lên các mạng internet .
      Mong các bạn trẻ trong nước, các anh chị em sinh viên, học sinh, các bạn cựu chiến binh nhân bản (photocopy) bài báo này, truyền tay nhau trong dịp Tết , như Lời chúc đầu năm của tác giả.
      Các bạn từ ngoài nước về thăm nhà có thể tự nguyện mang bài này về cho bạn bè, người thân, như một đóng góp thiết thực cho công cuộc dân chủ hóa quê hương yêu quư.
      Xin đa tạ ./.


Bùi Tín

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com