Thư trả lời bạn Trần Ngọc Nam

 Bùi Tín   

 

Thư trả lời trên mạng Ư kiến :

Gửi bạn Trần Ngọc Nam quư mến,

Tôi rất vui mừng nhận được thư của bạn trên mạng Ư kiến. Niềm vui càng lớn hơn khi được bạn cho biết bạn thuộc thế hệ hậu sinh, sinh ra và lớn lên trong thời b́nh. Tôi đặc biệt quư yêu và tin cậy thế hệ trẻ ; cuốn sách đầu tiên viết ở hải ngoại Hoa Xuyên Tuyết, tôi đề tặng các bạn trẻ ; cuốn thứ hai Mặt Thật cũng đề “tặng thế hệ trẻ, với niềm ân hận của thế hệ đi trước thành tích ít mà lỗi lầm nhiều”. Để hiểu việc làm của tôi, biết rơ những thông tin trên các bài báo của tôi về thâm cung bí sử của đảng CS “nhằm mục đích ǵ, phục vụ cho lư tưởng nào và v́ ai”, như bạn đă hỏi, bạn có thể bỏ chút thời giờ t́m đọc qua cuốn Hoa Xuyên Tuyết trên mạng Ư kiến ( trang «bên nhà»). Tôi rất biết ơn mạng Ư kiến đă lưu giữ những sách và khá nhiều bài báo của tôi để phục vụ đông đảo các bạn trong và ngoài nước.

Bạn (*) nghĩ rằng: “trong thời b́nh , ông không chịu nổi cuộc sống do chính ḿnh giành lại và đă phải phiêu bạt xứ người”. Điều này, tôi thấy cần tâm sự với bạn (*). Đối với cá nhân tôi và gia đ́nh th́ không có một điều ǵ để phàn nàn cả. Tôi được chế độ tín nhiệm và trọng dụng. Từ khi chuyển ra báo Nhân dân, rồi nhận chức phó tổng biên tập, kiêm thêm tổng biên tập tuần báo Nhân dân chủ nhật, tôi được đi công tác nước ngoài hơn 2O lần, đến 16 nước khác nhau, điều rất hiếm hoi với các nhà báo khác lúc ấy. Về chế độ, tôi được dùng riêng xe ôtô con, có một lái xe, có thư kư, có điện thoại tại nhà, lương chuyên viên 8 (như một thứ trưởng loại A), hàng tháng c̣n được thêm những “phong b́”, quà cáp, tặng phẩm, quỹ “đời sống”, tiền chia công đoàn, tiền chia hoa hồng nhà in báo Nhân dân, chưa kể mỗi bài báo tôi viết cho “báo nhà” hay “báo bạn” đều có nhuận bút mức cao. Với địa vị, hưởng thụ riêng tôi không có một điều ǵ là “không chịu nổi”. Chính do vậy mà khi tôi ở lại Pháp, có bạn khá thân đă trách cứ tôi là “«dại quá», bao nhiêu người chỉ ước mong được như anh mà anh lại bỏ đi !”.

Bạn rất đúng khi cho rằng : “tôi không nghĩ rằng chỉ v́ những thành kiến cá nhân của ông với một ai đó hoặc của họ với ông mà ông phải từ bỏ quê hương đi ra xứ người”. Tôi không có thành kiến hay thù hận với một ai; cũng không mảy may bất măn v́ địa vị, danh lợi cá nhân.

Vậy điều ǵ khiến tôi tạm rời bỏ quê hương, xa vợ, con, cháu, người thân, bạn bè đằng đẵng hơn 14 năm qua. Nói tóm tắt, chỉ v́ tôi dần dần nghiệm ra là : đất nước có độc lập mà người dân lại chưa có tự do ! Do đi nhiều, hay suy nghĩ, so sánh, tôi băn khoăn là sao dân các nước khác có nhiều quyền công dân đến vậy mà dân ta vẫn không được hưởng ! Cha tôi dạy tôi sống ngay thẳng, mẹ tôi dạy tôi sống nhân ái , vậy mà xă hội ta lại đầy dẫy bất công áp bức, do chính cơ chế độc quyền, độc đảng, nếp quan liêu CS tạo nên.

Xin kể bạn nghe một vài chuyện cụ thể cứ bám chặt trong đầu tôi, khiến tôi băn khoăn khó ngủ. Như sau 30/4/1975, sao lại đi bỏ tù hàng 30 vạn sỹ quan và viên chức miền Nam cũ ? sao lại có chuyện Công an các tỉnh miền Nam giáp biển được tổ chức bán băi, bán tàu, bán chỗ di tản để thu vàng ? sao lại đuổi đồng bào đi kinh tế mới kiểu vô trách nhiệm, mang con bỏ chợ, áp tải thả xuống nơi đồng không mông quạnh ? Tôi nhiều dịp gần các nhà lănh đạo cao nhất, và kinh ngạc thấy chỉ do tùy hứng mà ông Lê Duẩn bật ra sáng kiến lấy huyện làm đơn vị chiến lược, mỗi huyện chừng 10 vạn đến 15 vạn dân, và do đó chia huyện lớn, nhập huyện nhỏ , chia lại các tỉnh một cách vô cùng tùy tiện, lăng phí vô vàn nhân lực, của cải, thời gian, để đến khi ông chết rồi, mọi tỉnh huyện lại trở lại gần như cũ ! Các quyết định ấy không hề được cân nhắc, bàn căi trong quốc hội, trong chính phủ ; cũng như khi đưa quân sang Cambốt, quốc hội cũng không hề được hỏi ư kiến ! Tôi sửng sốt khi được biết chiều 2/9/1969, ngay sau khi ông Hồ mất, ông Duẩn đă tự ḿnh gạch bỏ 3 đoạn dài trong bản di chúc (về chỉnh đốn đảng, miễn thuế 1 năm cho nông dân, hỏa thiêu), mà không hề hỏi ư kiến ai nữa hết ! Vậy là tự đặt ḿnh cao hơn người mới chết, bất kể nguyện vọng thiêng liêng cuối cùng của lănh tụ của ḿnh ; để đến nỗi ngày nay, ngày càng có nhiều con cháu ông Hồ ở trong quê cũng như nhiều đảng viên kỳ cựu đ̣i phải làm lễ hỏa thiêu đàng hoàng cho ông Hồ theo đúng lời ông trăn trối, không thể để vong hồn ông siêu bạt, uẩn ức do linh thể bị tàn phế và vẫn chưa được nhập vào đất mẹ ; có người c̣n cho đất nước chưa ổn định chính là do việc làm vô đạo, sái lệch với phong hóa, truyền thống dân tộc, lại c̣n tốn kém vô kể, trái với điều thường ca ngợi ở ông là sống dản dị, tiết kiệm !

Tôi cho rằng mọi sai lầm là do ta chưa có cơ chế dân chủ để cân bằng quyền lực, kiềm chế độc đoán, thực thi tự do và công bằng xă hội, khuyến khích sáng tạo cá nhân, đoàn kết toàn dân trên căn bản b́nh đẳng, thực thi luật pháp. Các nhà lư luận cổ hủ ở Học viện chính trị quốc gia Hồ chí Minh ngụy biện rằng cần ấm no đă rồi mới cần dân chủ, trong khi chính dân chủ là điều kiện đầu tiên để giải quyết quốc nạn tham nhũng, tệ quan liêu, độc đoán đang tàn phá đất nước, để có phát triển lành mạnh và ấm no hạnh phúc cho toàn xă hội.

Anh Trần Ngọc Nam quư mến ! Ai là người VN mà không cảm thấy hổ thẹn khi năm nay, cơ quan quốc tế chuyên trách lại xếp VN ta vào hàng 100/133 nước về nạn tham nhũng ! Tài sản quốc gia, ngân sách quốc gia đang bị cướp đoạt hàng ngày hàng giờ trên quy mô lớn. Ở chợ Đồng xuân, người ta tóm cổ rồi đánh đấm túi búi một em bé đói ăn móc túi người đi chợ ; vậy mà vô số bọn cướp ngày hàng núi của, hàng tỷ đồng, hàng chục tỷ th́ vẫn ngang nhiên đi giảng giải về xóa đói giảm nghèo và chống tham nhũng ! Chúng được chế độ độc đoán nuôi dưỡng và che chở . Có người VN nào không hổ thẹn, đau ḷng khi các vị lănh đạo CS nước ta luôn lập các thành tích Ôlympíc quốc tế cho nước ta về mua bán trẻ em, mua bán phụ nữ, về nạn thuốc giả, nạn bằng cấp giả (có đến 3.000 vị tiến sỹ, giáo sư, thạc sỹ giả), nạn loạn ôm (bia ôm, cơm ôm, càfê ôm, thuyền ôm, ôtô ôm, nghỉ trưa ôm, tắm ôm …). Suy đồi xă hội không ǵ ḱm hăm chỉ v́ chế độ độc đoán không bao giờ đi với luật pháp nghiêm minh và đạo lư cao đẹp. Bởi v́ suy cho cùng không ǵ thiếu văn hóa - đạo đức hơn là dùng độc quyền cai trị để đè nén, áp bức, hành hạ, nhũng nhiễu chính người dân nước ḿnh.

Tôi rất quư trọng ư kiến bạn “mong muốn đảng CS thân yêu của chúng ta tách ra làm 2 đảng để tranh đấu công khai cho dân chủ th́ tốt cho dân, cho nước biết bao !”. Thế là bạn đă hiểu cần có 2 tổ chức chính trị để có cạnh tranh, có ganh đua, có giám sát lẫn nhau th́ đất nước mới khá lên được. Thế nhưng thông thường khi đă chia 2 th́ cần có tên gọi riêng biệt, không thể cùng một lúc có 2 đảng CS VN được . Ở nhiều nước Đông âu, đảng cộng sản cũ hoặc đổi tên thành đảng xă hội dân chủ, hay đảng xă hội mới, hoặc đảng xă hội cấp tiến, đảng tự do; nhiều đảng viên CS cũ tham gia đảng khác. Các đảng CS mang tên mới đều long trọng từ bỏ quan điểm đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản. Ngay như đảng CS Nhật bản trong đại hội đầu năm nay đă sửa đổi cương lĩnh, từ bỏ cả nguyên tắc dân chủ tập trung và chuyên chính vô sản, và đảng CS Pháp cũng đă từ bỏ nguyên lư chuyên chính vô sản và nhấn mạnh đường lối dân chủ đa nguyên từ hơn 10 năm nay rồi !

Do đó nếu đảng CS VN chấp nhận nguyên tắc dân chủ đa nguyên, để cho các đảng khác cùng tồn tại hợp pháp và chấp nhận bầu cử dân chủ thật sự, có tranh cử hẳn hoi, th́ sẽ là một bước đột phá tiến bộ vô cùng có lợi cho đất nước. Đảng CS nếu được tín nhiệm vẫn có thể là lực lượng lănh đạo nhà nước, nhưng lúc ấy sự tín nhiệm qua phổ thông đầu phiếu là vô cùng quư giá, vô vàn xứng đáng, không c̣n trâng tráo một ḿnh một chiếu, một ḿnh một cỗ như hiện nay nữa . Do có đối trọng nên đảng sẽ có điều kiện để kiện toàn, trong sạch hóa hàng ngũ, tuân thủ pháp luật nghiêm minh, không c̣n ngồi trên hay đứng ngoài luật pháp như xưa nay nữa. Được như vậy cũng chính là ḥa nhập toàn vẹn vào thế giới dân chủ hiện đại, nâng cao uy tín trên trường quốc tế, không c̣n bị chỉ trích, chê cười là độc đoán, đảng trị, đổi mới nửa vời, kỳ quặc v́ để cho quốc tế bênh vực quyền sống tự do của dân ḿnh !

Anh Trần Ngọc Nam quư mến !

Anh nói về “Đảng CS thân yêu của chúng ta”. Điều này tôi cần nói rơ với anh lập trường của tôi hiên nay. Nếu mục đích của đảng CS là xây dựng một xă hội công bằng không c̣n người bóc lột người, một xă hội của cải dồi dào như nước suối, bốn bể năm châu là anh em (tứ hải giai huynh đệ) th́ đến nay tôi vẫn quư trọng cái mục đích ấy. Nhưng qua gần một thế kỷ các đảng CS nắm chính quyền ở gần 20 nước, không ở đâu cái mục đích ấy trở thành hiện thực, mà ngược lại nó ngày càng xa vời hơn ! Chính quyền CS đă gây cái chết khủng khiếp, oan uổng hàng trăm triệu sinh mạng ở Liên Xô, Trung Quốc, Bắc Triều tiên, Cuba, và ở cả VN ta nữa. Cải cách ruộng đất, chống Nhân văn giai phẩm, tận diệt các đảng phái chính trị khác, dưới danh nghĩa diệt Việt gian, phản động, tay sai đế quốc, gián điệp, bán nước, rồi xua đuổi người Hoa, gây nên tai họa thuyền nhân …, thật không sao kể xiết. Và t́nh trạng bế tắc hiện nay, tuy kinh tế có phát triển khá nhưng chưa vững chắc, bất công tăng nhanh, quốc nạn tham nhũng càng chống càng tăng, tệ nạn xă hội nan giải, xă hội băng họai . Bao nhiêu kiến nghị, góp ư, can ngăn, cảnh tỉnh của những đảng viên có tâm huyết và tŕnh độ, đảng đều bỏ ngoài tai, sau này họ lại c̣n khai trừ (như ông Trần Độ, ông Nguyễn Hộ …), lại c̣n bỏ tù (như ông Phạm Quế Dương, ông Trần Khuê, ông Nguyễn Vũ B́nh …). Chính do đó mà đảng CS không c̣n là đảng của tôi nữa. Tôi thanh thản từ biệt nó để đấu tranh cho một nền dân chủ đích thật, v́ tương lai Tổ quốc ta . Tuy nhiên tôi vẫn quư trọng vô số đảng viên CS, vốn là bạn bè, đồng đội tôi hoặc chưa quen biết, nhưng sống lương thiện, trung thực , và tôi luôn kêu gọi các bạn dấn thân cho công cuộc đổi mới thật sự, cho một nền dân chủ đa nguyên, lối thoát duy nhất cho đất nứơc hiện tại. Đối với những người lănh đạo bảo thủ, tôi vẫn cố kiên tŕ thuyết phục, tin rằng trong họ vẫn c̣n ít nhiều lương tâm và hiểu biết, phần lớn sai lầm là do họ lầm lẫn, rồi sa dần vào quyền lợi cá nhân mà mù quáng và ngoan cố .

Tôi hiểu cuộc đấu tranh cho dân chủ c̣n gian nan, tôi tự nguyện chịu đựng những khó khăn thiếu thốn, nhưng luôn lạc quan v́ tự thấy trong hơn 14 năm qua tôi có ích thật sự cho đất nước, hơn là 44 năm trong đảng CS và hơn 37 năm trong Quân đội nhân dân.

Riêng về «vụ án siêu nghiêm trọng trong cung đ́nh Hànội», tôi đă có 3 bài viết dài, c̣n lưu giữ trên mạng Ư kiến. Bạn hỏi v́ sao tôi loan truyền rộng vụ án này ư ? V́ sau khi lá thư ngày 3/1/2004 của tướng Giáp được loan truyền rộng th́ không c̣n khả năng bịt kín, bóp ngẹt vụ này nữa. Tai họa chính là không giải quyết sớm, ngay từ khi vụ này xuất hiện, vào năm 1991, hoặc 1996, cứ che dấu, lần lữa, «cái xảy nảy cái ung». Và đă giải quyết th́ cần quả đoán, triệt để, theo đúng luật hiện hành, công khai minh bạch, cho «cả làng rơ lẽ», nghĩa là cho toàn xă hội am tường và tham gia ư kiến. Cái phương châm đảng đề ra : dân biết, dân bàn, dân kiểm tra rất cần đúng vào lúc này. Làm được thế, tôi nghĩ «đại họa có thể trở thành đại phúc». Cung đ́nh dơ dáy, ngập rác được quét dọn sạch sẽ. Nếp sống theo luật, không ai ngoại lệ, được xác lập; niềm tin của xă hội được tạo nên. Bọn xấu được răn đe đích đáng. Niềm tin của toàn thế giới, của các tổ chức quốc tế, của các nhà đầu tư sẽ tăng nhanh.

Theo tôi, con người của thời cuộc hiện nay là ông Nông Đức Mạnh. Với cương vị Tổng bí thư đảng CS, lại không thuộc phe phái nào, chỉ cần ông hiểu rơ thời cuộc, nắm chắc vấn đề, có công tâm, thật ḷng yêu nước thương dân, hạ quyết tâm với chính ḿnh, chọn vài trợ lư có trí tuệ và tâm huyết, triệu tập cuộc họp trung ương đảng, thuyết phục đa số đồng t́nh với giải pháp chính xác do ông đề xuất th́ thật là may cho đất nước. Một kỷ nguyên dân chủ đa nguyên và hội nhập trọn vẹn với thế giới dân chủ sẽ có thể khởi đầu sau khi kết thúc vụ án trong công lư.

Tôi trả lời thư này cho bạn mà hồi hộp hy vọng. Mong hồn thiêng sông núi, mong vong linh các chí sỹ cách mạng, các chiến sỹ VN không kể từng ở phía nào, sẽ dun dủi, phù hộ để mọi người có thiện chí được thức tỉnh, để dân ta cuối cùng được hưởng mọi quyền mà mọi dân nước khác đều đă hưởng : sống trong tự do, sáng tạo, trong tôn trọng, đùm bọc thương yêu nhau, trong ḥa b́nh, phồn vinh, hạnh phúc cho toàn dân.

Gửi bạn Trần Ngọc Nam và qua bạn, đến các bạn trẻ trong và ngoài nước ḷng quư trọng và tin yêu vô hạn của tôi.

Bùi Tín ; Paris 9/9/2004. (**)

 


Ghi chú của mạng Ư Kiến:
(*): trong bài ghi là «ông», chúng tôi mạn phép sửa lại là «bạn» th́ đúng với toàn bài hơn
(**): có lẽ là 6/9/2004 v́ chúng tôi nhận được bài tối 6/9/2004

 


Bùi Tín

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com