Qua sự sụp đổ của chế độ Saddam Hussein -

Mọi sự không c̣n như trước

Bùi Tín

Chế độ Saddam Hussein ở Irak đă sụp đổ. Nó sụp đổ nhanh trong có 3 tuần lễ , vượt quá dự đoán của những người lạc quan nhất .

Mặc dù vẫn c̣n những tranh căi trong giới chính trị và công luận quốc tế về tính chính đáng của cuộc tiến công quân sự của Liên quân Mỹ - Anh, về tính hợp pháp quốc tế và vai tṛ của Liên Hợp Quốc trong cuộc chiến tranh lật đổ một chính quyền độc đảng tàn bạo bậc nhất thế giới hiện tại, đông đảo nhân dân thế giới hoà chung trong niềm hân hoan vui mừng khôn xiết.

Với mọi con người tiến bộ, dân chủ, yêu ḥa b́nh, trái đất như đẹp hơn hôm qua, cuộc sống đáng sống hơn, trái đất như sạch sẽ hơn, bầu trời như trong xanh hơn .Thế giới đă loại bớt đi một tên đồ tể khát máu hung hăn.

Những cảnh nhân dân Irak chào đón liên quân với những nụ cười rạng rỡ ; những nhà tù đầy vết máu dân lành, với những thừng treo cổ, pḥng giam tối om 6 mét vuông từng chứa hơn một chục người tù, một trại giam c̣n danh sách 997 tù chính trị vừa bị thủ tiêu, những lâu đài nguy nga của Saddam với pḥng vệ sinh có bồn tắm, ṿi nước mạ vàng, băi xe nằm dưới ḷng đất của công tử Ouđai con trai cả Saddam chứa gần một ngh́n chiếc xe ô-tô toàn loại sang … là những chi tiết làm tăng thêm ư nghĩa của niềm vui khi một triều đại phản dân hại nước bị quật đổ .

Trong nhiệm vụ xây dựng lại Irak, muôn vàn khó khăn ngổn ngang: những tàn phá của chiến tranh, di sản của một chế độ gia đ́nh trị hung bạo, những mâu thuẫn dân tộc, tôn giáo đan xen, mối quan hệ phức tạp với các nước láng giềng do lịch sử để lại, tham vọng của các nước lớn đối với một nước giàu tiềm năng dầu mỏ và có vị trí chiến lược ở trung tâm Trung đông … Thế nhưng có một điều chắc chắn là trong thời đại hiện nay, nhân dân Irak trải qua thể nghiệm một chế độ gian ác bậc nhất, có một quân đội lớn mạnh vào «hàng thứ tư của thế giới» (!), những sư đoàn thiện chiến, hàng vạn vệ binh tuyệt đối trung thành, có đảng Baath có hàng triệu đảng viên độc quyền lănh đạo … vậy mà tất cả đều tan biến, ră nát như đống giấy bản trong cơn mưa rào, nhân dân ấy tất sẽ tự ḿnh thức tỉnh để xây dựng nên một chế độ tiến bộ, chưa toàn bích th́ chí ít cũng hơn hẳn chế độ tàn bạo thối nát vừa rẫy chết. Mọi sự đối với nhân dân Irak đă thay đổi tận gốc, không c̣n ǵ như hôm qua nữa. Đúng là một cuộc đổi đời.

Sau cuộc đổi đời ở Irak, đối với các chế độ độc đoán, độc đảng cùng chung một bản chất với chế độ Saddam - từng là bạn bè thân thiết của Bagdad cũ - t́nh h́nh cũng không c̣n như trước. Đây là một nét rất thú vị, động viên mọi người phấn đấu cho trào lưu dân chủ trên toàn thế giới.

Chỉ mới 4 tuần lễ trước đây, bộ máy tuyên truyền chính thức của Hànội, - như các báo Nhân dân, Quân đội nhân dân, An ninh thế giới, đài phát thanh, vô tuyến truyền h́nh Việtnam - đều lên giọng tố cáo mạnh mẽ chiến tranh "xâm lược" của Mỹ-Anh, đề cao « Tổng thống Saddam Hussein », dự đoán liên quân sẽ sa lầy thảm hại trước cuộc kháng chiến kiên cường (!) và cuộc chiến tranh du kích đô thị đầy sáng tạo (!) của nhân dân Irak; ba viên tướng là thượng tướng Lê Ngọc Hiền, trung tướng Trần Xuân Trường và trung tướng Nguyễn Đ́nh Ước uốn lưỡi cảnh báo như đinh đóng cột rằng quân Mỹ - Anh sẽ vấp phải cuộc kháng chiến lâu dài vô hạn, sẽ bị tiêu diệt trên quy mô lớn, quyết định chiến trường là bộ binh, là du kích quân chứ không phải là kỹ thuật quân sự hiện đại ..., c̣n lên lớp ám chỉ rằng Mỹ "ngu lâu", không rút ra được bài học Việtnam ! Với kiểu tuyên truyền có chỉ đạo, có định hướng một chiều, họ chỉ hư hửng đưa tin quân Anh-Mỹ bị lạc trong sa mạc, máy bay lên thẳng Mỹ bị tai nạn, tên lửa Mỹ bắn nhầm máy bay Mỹ, tù binh Mỹ bị bắt, các cuộc biểu t́nh chống Mỹ ở một số nơi …. để rồi cuối cùng khi chế độ Saddam tan biến, họ ú ớ không c̣n biết ăn nói ra sao nữa ! Thật chẳng cái dại nào giống cái dại nào !

Điều thú vị là trên vỉa hè ở Sàig̣n và trong các cửa hàng giải khát ở Hànội, dân vỉa hè cùng thanh niên, sinh viên - trong bàn luận thời cuộc và cả trong đánh cá cược - đă hầu như bác bỏ dứt khoát các luận điệu chính thống vớ vẩn của nhà cầm quyền; họ dự đoán thời cuộc theo cảm nghĩ ngay thật và suy luận tỉnh táo của ḿnh. Các bản tin đặc biệt về Irak do Viêtnam thông tấn xă phát hành về chiều bị ế ẩm v́ không c̣n đáng tin cậy; họ hiểu ra rằng chỉ có đài phát thanh RFI, BBC, RFA tiếng Việt, các đài VTTH CNN, BBC của Mỹ, Anh mới đưa tin nhanh, đủ và đúng. Sự thật bị cắt xén, sàng lọc không c̣n là sự thật. Thật là một vố đau cho các phương tiện thông tin đại chúng của chính quyền độc đoán, dịp này tự ḿnh đă xuẩn dại làm mất hết giá trị bản thân trước công chúng. Sau sự kiện Irak, họ làm sao rửa mặt cho sạch sẽ đây ! Phải chăng mất niềm tin đối với công chúng, với nhân dân, với tuổi trẻ ham nhận thông tin trung thực … là mất hết !

Theo tin từ trong nước, c̣n khối chuyện vui. Và đây mới là điều đáng mừng hơn cả. Qua sự sụp đổ của triều đại Saddam ở Irak, chế độ độc đoán độc đảng lơ láo c̣n rớt lại ở vài nước đă bị chấn động, giảm giá trông thấy. Chế độ độc đoán độc đảng ở Damas (Syrie) vội nộp mạng mấy tên tay chân của Saddam đến nương thân; chế độ độc đoán ở Téhéran (Iran) thanh minh luôn kiểm soát chặt biên giới, không nhúng tay vào nội bộ Irak; chế độ « quân chủ cộng sản » ở B́nh Nhưỡng cùng với Bắc kinh liền dịu dọng nhận đàm phán ngay với Hoa kỳ … Rơ ràng mọi sự đều đổi khác sau khi cái chế độ độc đoán tàn bạo ở Irak sụp đổ.

Một sự trùng hợp lư thú. Ngày 9/4/2003, đúng lúc bức tượng lớn nhất của Saddam Hussein ở giữa Bagdad bị giật đổ gẫy đôi lăn kềnh, đánh dấu sự cáo chung của một chế độ độc đoán đẫm máu dân lành, th́ 2 anh em cùng họ hàng nhà « độc » ở châu Á : Hồ Cẩm Đào và Nông Đức Mạnh gặp nhau ở Bắc Kinh. Đây là cuộc "khấu thủ" - lễ cúi đầu hàm ư phục tùng, khuất phục theo nghi thức các triều đại xưa - đầu tiên của tổng bí thư đảng CS Việt nam sau khi Hồ Cẩm Đào nhận chức tổng bí thư đảng CS Trung quốc; không có thông cáo chung, chỉ vẻn vẹn một tin ngắn của Tân hoa xă: Trung quốc mong muốn thực hiện sớm hiệp đinh biên giới trên biển và hoàn thành hiệp định về đánh cá chung; 2 bên lo rằng t́nh h́nh thế giới sẽ diễn biến xấu sau cuộc chiến Irak. Một nghiêm lệnh cho VN phải thoả măn tham vọng của đại quốc và một tiếng thở dài chung năo nề đưa ma một chế độ anh em cùng gia đ́nh họ "độc".

Độc đoán độc đảng ả-rập hay độc đoán độc đảng cộng sản th́ cũng chỉ là một mô h́nh. Giống nhau như những giọt nước ! Cũng là chỉ có đảng ta là đúng, là chính nghĩa, là yêu nước; chỉ có lănh tụ đảng ta là xứng đáng được sùng bái, dựng tượng, xây lăng; bầu cử đảng ta chọn, dân ta bầu, luôn đạt 90 đến 99,98% (như Saddam đạt trong cuộc bầu tổng thổng gần đây nhất) là chuyện đương nhiên; tự do báo chí ở Irak giống hệt như ở Việt nam và Trung quốc: chỉ có báo của đảng Baath, chỉ có đài phát thanh của chế độ do quư tử của Saddam nắm chặt, không một tiếng nói nào cho tư nhân; tự do tôn giáo là cấm kỵ, chỉ có tôn giáo quốc doanh là duy nhất; cũng không hề có tù chính trị - v́ ai cũng tuyệt đối trung thành với đảng và lănh tụ (!) - chỉ có bọn phạm pháp h́nh sự …

Hồ Cẩm Đào và Nông Đức Mạnh lo lắng, ḷng dạ không yên. V́ dù cho có đổi mới, mở cửa, tự do chút ít về kinh tế th́ độc đoán vẫn là độc đoán, độc đảng vẫn là độc đảng, giả dối vẫn là giả dối, nhân dân vẫn không có quyền sống tự do như ở các nước dân chủ chân chính. Điều mà bộ chính trị ở Bắc kinh hay Hà nội lo sợ không phải chế độ hiện hành sẽ bị liên quân nào đó kéo vào tiến công quật đổ như ở Irak, điều mà không một người Việt nam yêu nước nào mong muốn và cho phép; điều họ sợ chính là ở chỗ nhân dân, quân đội, cán bộ, tuổi trẻ trong nước qua sự kiện Irak, đă nh́n ra rất rơ nhiều sự thật bị che dấu ngay trên đất nước ḿnh. Sự thật rành rành ra đó: cái ổn định của chế độ độc đoán chỉ là cái vỏ bề ngoài; chính quyền dựa trên bạo lực, đàn áp và lừa dối là cực kỳ èo uột; các công cụ đàn áp nhân dân bề ngoài hùng hổ, chỉ trung thành giả tạo với đảng và nhà nước, khi lâm sự có thể tan biến, ră ngũ hay đứng về phía dân tộc và nhân dân; những con số trúng cử theo cung cách bầu cử tiền chế ,kiểu đảng cử dân bầu, 80, 90, gần 100% …, thực chất chỉ là "rỗng ruột"’ khi có thử thách hiểm nghèo; ảnh, biểu ngữ, tượng đài dù đồ sộ, sặc sỡ, trưng ra khắp nơi không bao giờ thay thế được niềm quư yêu chân thật trong ḷng đông đảo nhân dân …

Từ ngày một chế độ độc đoán vững mạnh một thời đổ sập ở Trung đông, mọi sự trên thế gian không c̣n như trước. Niềm tin ở tự do, dân chủ, ở quyền sống trong nhân phẩm của loài người tăng lên. Các thế lực độc đoán độc đảng mất ăn mất ngủ, lo nghĩ đến số phận ḿnh, t́m mưu kế ḥng thích ứng với thời cuộc mới.

Nổi lên một chân lư: không một kẻ nào dù gian hùng đến đâu, không một chế độ nào dù hung hăn đến đâu, có thể đương đầu với những bước đi của lịch sử mang giá trị phổ quát của thời đại : Tự do và Dân chủ. Mọi họ nhà « độc » đều quá đát của thế kỷ.

Bùi Tín
Paris, tháng 4/2003.


Bùi Tín

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com