VNN phỏng vấn ông Bùi Tín

VNN, 18/2/03

"Tạ tội với tuổi Trẻ, tôi kỳ vọng các em chớ có nhắm mắt theo con đường cụt, hăy tự cứu lấy ḿnh, lấy thế hệ ḿnh, dành quyền làm chủ trước hết đối với cái đầu tỉnh táo của chính ḿnh, chắp cánh cho tư duy sáng tạo!"

Lời Giới thiệu của VNN: Đầu năm mới Quư Mùi, ông Bùi Tín cho phổ biến một bài viết với tựa đề: "Đầu Xuân Quư Mùi (2003), Một Phương Án Đổi Mới Tŕnh Đồng Bào Cả Nước", nội dung mang nhiều ư nghĩa cùng những đề nghị rất đáng chú ư, phản ảnh ước nguyện thiết tha của một cựu Đảng viên Đảng CSVN về một tương lai Dân Chủ đích thực cho Việt Nam. Nhân dịp nầy, hăng thông tấn VNN đă hân hạnh được Ông Bùi Tín dành cho một cuộc phỏng vấn sau đây do phóng viên Vơ Triều Sơn thực hiện. Xin kính mời Quư vị theo dơi. (Những phụ chú trong ngoặc đơn và chữ nghiêng là của VNN).

Sơ lược tiểu sử Ông Bùi Tín:

VNN: Kính chào Ông Bùi Tín, hăng Thông tấn VNN chân thành kính chúc Ông cùng Quư quyến một năm mới được mọi sự an lành và thành đạt như ước nguyện. Tôi đă đọc được những nhận định rất giá trị của Ông về t́nh h́nh đất nước, nhất là Bài viết mới đây: Đầu Xuân Quư Mùi (2003), Một Phương Án Đổi Mới Tŕnh Đồng Bào Cả Nước, đă gây cho tôi và nhiều anh chị em những ấn tượng sâu sắc. Do đó, chúng tôi rất mừng được Ông nhận trả lời cuộc phỏng vấn đầu Xuân nầy.

Ông Bùi Tín: Chào các bạn! Cám ơn anh Vơ Triều Sơn và anh chị em VNN! Đầu năm, tôi mừng tuổi đồng bào bằng bài viết: Một Phương Án Đổi Mới Tŕnh Đồng Bào Cả Nước. Bài viết được phổ biến rộng răi, tôi rất mừng nhận được mỗi ngày nhiều thư điện tử (email), thư bưu điện, điện thoại trong và ngoài nước, hoan ngênh và góp ư về bài viết ấy.

Có bạn cho rằng lănh đạo Đảng CS c̣n rất bảo thủ, bám quyền để vơ vét tài sản chung thành riêng, dễ ǵ họ chấp nhận phương án rất có lư có t́nh như thế! Đây cũng chính là suy nghĩ của tôi. Nhưng tôi vẫn cứ xin công bố rộng răi để đồng bào rơ rằng tôi đă tổng hợp nhiều ư kiến tâm huyết để h́nh thành một phương án, mở ra lối thoát mới mẻ cho đất nước. Nguyện vọng chính là để tŕnh đồng bào rơ, nhằm h́nh thành một luồng sinh khí mới trong công luận; một khi đông đảo đồng bào ta tỏ đồng thuận với phương án ấy, bàn tán, nhân bản, phổ biến, bổ sung, hoàn chỉnh ... th́ có thể h́nh thành một đ̣i hỏi đổi mới rơ ràng, mạnh mẽ, buộc lănh đạo (cộng sản) tỏ thái độ ... Tôi không mong ǵ hơn là cơ quan lănh đạo tỏ rơ thái độ một cách xây dựng - dù họ bác bỏ đi chăng nữa - nhưng phải có lư có t́nh, lấy công luận làm trọng tài. Điều này họ rất ngại, v́ họ không thật ḷng lấy quyền lợi nhân dân làm trọng! Họ cố bám quyền, bám chức để thủ lợi, để tận lực vơ đầy túi tham.

Công luận và rồi lịch sử sẽ phê phán nghiêm khắc họ v́ đă cố t́nh bỏ qua một cơ hội, một phương án cứu nước cần kíp lúc này, chỉ v́ tối mắt tối ḷng v́ tư lợi!

Hướng thứ 2 tôi mong bản phương án đổi mới đến tay được là đông đảo đảng viên CS b́nh thường, ở cơ sở. Từng ở trong đảng CS hơn 44 năm và đến nay vẫn c̣n liên hệ với một số đảng viên ở trong nước, tôi biết rằng vẫn c̣n không ít người cương trực, trong sạch ở trong đảng, vẫn c̣n không ít đảng viên CS c̣n biết tự trọng, thật ḷng yêu nước, thương dân, không đồng t́nh với sự đổi mới nửa trăng, nửa đèn đầy mâu thuẫn hiện nay; anh chị em rất đau xót trước cảnh xă hội xuống cấp, tham nhũng bất trị, khoảng cách giàu nghèo mở rộng, bất công tràn đầy! Những con người khẳng khái dám nói lên sự thật, nói lớn điều ḿnh nghĩ, hiên ngang v́ nghĩa lớn cho dù mang vạ vào thân, phần lớn là những người từng hay nay vẫn là đảng viên CS. Đó là những Trần Độ, Nguyễn Hộ, Lê Giản, Phạm Quế Dương, Lữ Giang, những Hoàng Minh Chính, Bùi Minh Quốc, Dương Thu Hương, những Trần Khuê, Vũ Cao Quận, Trần Đại Sơn, Nguyễn Vũ B́nh ... kể không xiết, chưa nói hằng vạn người chưa ra mặt, đang âm thầm nuôi dưỡng chí khí tinh anh của ḿnh. Chính những con người hiếm nên cực kỳ quư này đang lay chuyển một chế độ tưởng như ổn định nhưng thật ra đang khủng hoảng trầm trọng về lư luận, uy tín, đạo đức trước con mắt rất tinh đời của toàn xă hội. Đây là ṇng cốt của một tổ chức chính trị mới, mang lập trường dân chủ đa nguyên sâu sắc, yêu nước thương dân thật ḷng, là tinh hoa mới của đất nước, kết tụ mọi người Việt lại với nhau và hoà nhập thật sự với thế giới dân chủ tiền tiến. Sức hấp dẫn của tổ chức này với tuổi trẻ sẽ c̣n mạnh hơn là nam châm hút sắt!

VNN: Xin Ông cho biết t́nh trạng sức khoẻ và cuộc sống của Ông hiện nay như thế nào ? Thân nhân bên nhà có bị nhà cầm quyền gây khó khăn ǵ không ?

Ông Bùi Tín: Tôi không được khoẻ lắm. Tháng 10/2002 tôi bị cơn bệnh nặng. Bệnh viện ở Paris đă điều trị, đặt cho 3 stent ở động mạch vành tim. Tôi đang hồi phục.

Họ dở đủ kiểu từ trắng trợn đến tinh vi, kín đáo đối với gia đ́nh tôi; chế độ độc đoán kiểu cảnh sát không thiếu những mưu đen và thâm! Đại thể là: cắt điện thoại, kiểm soát, thủ tiêu thư từ; bịa đặt vu cáo trên báo chí; quấy nhiễu, cật vấn vợ con tôi; gây sức ép đối với em tôi, cháu tôi ... Tôi không kể những điều ty tiện, xấu mặt chế độ vốn đă quá bẩn, v́ không muốn bẩn cả mồm ḿnh!

VNN: Xa cách gia đ́nh và Quê hương yêu dấu suốt 13 năm qua, điều đó đă ảnh hưởng ra sao đối với lư tưởng Dân Chủ ông đang đeo đuổi ?

Ông Bùi Tín: Tôi nhớ vợ con, nhất là 2 cháu ngoại Quỳnh Anh và Hoài Anh của tôi, nhớ lắm! Nhưng điều an ủi tôi là tôi cảm thấy trong 12 năm nay, tôi có ích cho nhân dân và đồng bào thân yêu hơn là mấy chục năm trước kia! Tuổi cao, sức yếu nhưng ḷng tôi như trẻ hẳn lại!

Sau khi trả lời 12 cuộc phỏng vấn của đài BBC cuối năm 1991, viết cuốn Hoa Xuyên Tuyết hồi 1992, tôi nhận được khoảng 400 thư từ trong nước tỏ sự đồng t́nh; 2 tuần nay, ngày nào tôi cũng nhận được email, thư gửi qua bưu điện, điện thoại ... hoan nghênh bản phương án đổi mới. Có ǵ sung sướng hơn! Điều vui ấy thôi thúc tôi dấn thân hết ḿnh cho sự nghiệp dân chủ hoá. Tôi mong thanh niên ta cùng nung nấu ư nghĩ của Ông Trần Độ: nỗi nhục không có tự do không kém ǵ nỗi nhục mất nước!

VNN: Là người am tường về quân sự và quân sử, xin được hỏi Ông: Trong Chiến Dịch Biên Giới, Thu - Đông 1950, sự hỗ trợ của Quân đội Trung Quốc (TQ) cho Quân Đội Nhân Dân Việt Nam (QĐNDVN) đă thực hiện và có kết quả ra sao ?. Nó có ảnh hưởng ǵ không đến tham vọng của họ về Biên giới hiện nay ?

Ông Bùi Tín: Trong chiến dịch Biên giới cuối năm 1950, TQ giúp ta (CSVN) trên 2 mặt:

1. Nhận huấn luyện 2 trung đoàn của Đại đoàn 308 và một số cán bộ QĐND trên đất Quảng Tây về chiến thuật công kiên từ giữa năm 1950, và trang bị mới cho các đơn vị này nhiều bộc phá, súng cối, trung liên, đại liên ... khi về nước.

2. Đoàn cố vấn quân sự TQ giúp định ra kế hoạch của chiến dịch. Lúc đầu tướng Giáp chọn điểm đột phá của chiến dịch là Cao Bằng (v́ có tin Pháp rục rịch rút Cao Bằng), sau tướng Trần Canh chọn Đông Khê, do đó mang lại toàn thắng cho chiến dịch; điểm trúng huyệt Đông Khê nên cánh quân của Charton vội rút bỏ Cao Bằng, cánh quân của Le Page từ Lạng Sơn lên đón, đều bị diệt, giải phóng cả vùng Đông Bắc rộng lớn.

Lúc ấy phía TQ chưa có dă tâm lấn chiếm vùng biên giới ta; họ chỉ mang ư định chiến lược mở rộng phe XHCN (lúc ấy c̣n gọi là phe dân chủ nhân dân), mở rộng diện tích theo CNCS ra khắp Đông Nam Á và châu Á, v́ họ tự coi là người Anh Cả của châu Á, chịu trách nhiệm ''giải phóng'' cả châu Á trước phong trào CS quốc tế. ĐCS VN tự nhận là em nhỏ (tiểu đệ) nhưng lại tự coi là anh Cả đối với Lào và Cam Bốt!

VNN: Về trận Cao Bắc Lạng (Tháng 9 và 10 năm 1950), có nhận định cho rằng người thực sự chỉ huy trận đánh nầy là Tướng Trần Canh của TQ chứ không phải Tướng Vơ Nguyên Giáp và Bộ Tư Lệnh của Tướng Giáp. Thưa Ông, sự thật như thế nào ?

Ông Bùi Tín: Không phải vậy đâu. Trước sau tướng Giáp vẫn trực tiếp chỉ huy chiến dịch. Các cố vấn TQ luôn rất nhă nhặn, khôn khéo; họ không bao giờ dành quyền chỉ huy. Họ luôn nói, đại thể là: chúng tôi không am tường ǵ về quư quân, quư quốc; chúng tôi có chút ít kinh nghiệm thô thiển, xin đề xuất để Vơ Tổng (tổng tư lệnh Vơ Nguyên Giáp) tuỳ nghi xem xét và quyết định ... Có vẻ nhă nhặn, nhún nhường, nhưng thâm nho lắm!

Thật ra không phải quan hệ giữa 2 phía luôn thuận buồm xuôi gió. Có khi 2 bên không thật đồng ư với nhau, như về các chiến dịch ở trung du tiếp ngay sau đó; các vị cố vấn liền điện về Bắc kinh, và thế là Mao, hoặc Chu Đức, có khi Chu Ân Lai hay cả Lưu Thiếu Kỳ can thiệp, ép phía VN phải chấp nhận ư kiến của họ ...

VNN: Nói chung, sự hỗ trợ của TQ cho QĐNDVN kéo dài cho tới trận Điên Biên Phủ đă đưa tới kết quả ra sao ? và nhằm những mục đích chủ yếu nào của họ, thưa Ông ?

Ông Bùi Tín: Ở Điện Biên Phủ, sự chi viện của Trung Quốc rất lớn, có ư nghĩa quyết định; đặc biệt là về số pháo lớn và số đạn pháo. Liên Xô giúp có hiệu quả nhất là huấn luyện và trang bị cho 2 tiểu đoàn cao xạ, và mấy ngày cuối chiến dịch có một chục dàn hoả tiễn nhỏ đến kịp, gọi là dàn nhạc "orgue của Staline". Ở Điện Biên Phủ, không hề có quân chiến đấu nước ngoài nào.

Về phương châm chiến dịch, điều đáng nói là sau khi quân Pháp nhảy dù cuối tháng 11/1953, các cố vấn TQ cùng Bộ Tổng Tham mưu VN nhất trí đề ra phương châm chiến dịch là: tiến nhanh, giải quyết nhanh (dài nhất là 2 hay 3 đêm với 1 hay 2 ngày là cùng), theo kiểu ồ ạt biển người, và với ư định tấn công sớm, khi hệ thống pḥng thủ c̣n lâm thời, chưa được củng cố vững chắc. Đến ngày 26/1/54 định nổ súng vào chập tối th́ trưa hôm ấy tướng Giáp triệu tập đảng uỷ chiến dịch (gồm 4 vị: ông Giáp, ông Hoàng văn Thái, ông Lê Liêm và ông Đặng Kim Giang) đề nghị hoăn tiến công, chuẩn bị thêm theo phương châm khác: đánh chắc tiến chắc, v́ phía Pháp đă ra sức pḥng thủ kiên cố sau 2 tháng nỗ lực; với hệ thống hầm hào, bom ḿn, pháo, cối, giây thép gai, súng máy, súng phun lửa, xe tăng ... của chúng, húc vào, quân ta không chắc thắng mà có thể tổn thất hết sức nặng nề! Cả 3 vị kia đều chống lại, viện cớ quân lính đă sẵn sàng, tinh thần rất cao, pháo đă kéo vào vị trí. Ông Giáp liền dùng quyền chỉ huy, ra nghiêm lệnh hoăn binh, rút pháo ra, không bàn tán, giải thích sau. Cố vấn TQ đồng t́nh với ư kiến ông Giáp. Sau đó phải rút pháo ra, chuẩn bị thêm gần 50 ngày đêm, để 13/3 mở màn chiến dịch theo phương châm: đánh chắc tiến chắc, dành toàn thắng sau 55 ngày đêm nữa, vào ngày 7/5/1954. Tôi xác nhận đây là sáng kiến biểu thị tài năng của tướng Giáp.

VNN: Cảm ơn Ông đă cho biết rơ những điều trên. Cuộc Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) đă để lại những dấu ấn khủng khiếp trong ḷng dân tộc Việt Nam. QĐNDVN có giữ vai tṛ ǵ trong cuộc CCRĐ nầy không thưa Ông ? Nếu có th́ như thế nào ?

Ông Bùi Tín: QĐND nh́n chung không trực tiếp tham gia Cải cách Ruộng Đất v́ phần lớn chiến đấu ngoài mặt trận. Nhưng một số không ít có tham gia như sau: Các đơn vị đóng quân ở nơi có cải cách th́ tham gia ở đó; như đi tuần hành, mít-tinh, gây thanh thế cho CCRĐ. Nơi có các đơn vị bộ đội nhất là bộ đội địa phương th́ phải dự đấu tố địa chủ, dự các phiên toà án nhân dân xử địa chủ ác bá ...

Một số cán bộ QĐND thuộc thành phần "xấu", tư sản, địa chủ, quan lại, hay cả tiểu tư sản, phú nông, viên chức thực dân ... được cử đi tham gia vào trong các đội cải cách để cải tạo, trau dồi lập trường và t́nh cảm giai cấp. Trên đội cải cách là các đoàn uỷ Cải cách có toàn quyền sinh sát, với sự lũng đoạn của chư vị Cố vấn Tàu. QĐND tuyệt đại đa số là nông dân, rất đông là bần nông, cố nông hay trung nông lớp dưới, nên rất phấn khởi, v́ gia đ́nh được chia quả thực: nhà cửa, đồ đạc, ruộng vườn của địa chủ.

VNN: Ông nhận định ra sao về cuộc CCRĐ ấy ?. Theo Ông, những thủ phạm chính nào phải chịu tội trước nhân dân và trước lịch sử ?

Ông Bùi Tín: CCRĐ có phạm nhiều sai lầm; số người chết oan, bị xử bắn lên đến hàng chục ngàn; số người bị bệnh nặng chết sau đó cũng không ít. Chế độ cố t́nh che dấu con số chính xác. Đối với QĐND, sau khi sửa sai, tư tưởng không có biến động ǵ lớn. Chiến thắng Điện Biên làm cho nhân dân phấn chấn; hoà b́nh lập lại, chính phủ trở về Thủ đô cũng mang lại phấn khởi thêm.

Về sai lầm CCRĐ, QĐND được học tập kỹ, được giải thích rằng: những cuộc cách mạng lớn khó tránh được những điều quá trớn (!); mà quá trớn là do quá ư hăng hái, nhiệt t́nh (!), không đáng sợ bằng hữu khuynh tiêu cực; mục tiêu, chủ trương là đúng, chỉ có biện pháp là sai; đảng không cố t́nh phạm sai lầm, nay đảng rất ân hận xót xa; đă thi hành kỷ luật các cán bộ cao nhất rồi; hăy tăng thêm sự tin yêu thông cảm với đảng, chớ theo bọn phản động, đế quốc gây khó khăn thêm cho đảng ..., nghe rất bùi tai!

Cho đến nay, đă qua nửa thế kỷ, ít ai ở trong nước c̣n nhớ lại hay nhắc đến CCRĐ và những sai lầm lúc ấy. Có nhiều vấn đề cấp bách hiện nay thu hút sự quan tâm của xă hội.

VNN: Trong Hồi kư Đổi mới, niềm vui chưa trọn (Văn Nghệ, California, xuất bản năm 2000, trang 89), Ông Trần Độ kể rằng trong cuộc đời hoạt động gần 60 năm qua, ông có khá nhiều niềm vui lớn. Trong đó, có ngày 7.5.1954, trong chiến hào Điện Biên Phủ, ông và Tướng Lê Trọng Tấn ôm chặt nhau, sung sướng, nghẹn ngào khi được tin Đại Đoàn 312 của Ông đă bắt sống Tướng de Castries ngay trong hầm chỉ huy của ông ta. Ông có điều ǵ chia sẻ cùng Ông Trần Độ trong niềm vui lớn này không ?

Ông Bùi Tín: Tôi hoàn toàn chia sẻ niềm vui với ông Trần Độ khi chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng, kết thúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Chiều 7/5/1954, tướng Giáp qua điện thoại hỏi lại tướng Lê Trọng Tấn, Sư trưởng 312: Có thật Đờ Cát đă bị bắt không ? Ông Tấn trả lời: báo cáo, đúng là Đờ Cát đang đứng ngay đây, trước mắt tôi và đồng chí Trần Độ (chính uỷ Sư đoàn), ngay trong hầm chỉ huy của Đờ Cát.

Lúc ấy chúng tôi nghĩ rằng ngày trở về Thủ Đô Hà Nội sẽ không c̣n xa.

VNN: Có nhận định cho rằng: Nếu không có sự quân viện dồi dào của TQ về cả hai mặt vật chất và chỉ đạo tác chiến th́ QĐNDVN không thể đạt được chiến thắng Điện Biên Phủ ấy. Ông nghĩ sao về nhận định này ?

Ông Bùi Tín: Tôi không thích dùng đến chữ "nếu", v́ cứ nếu th́ vô cùng.

Nhưng nếu, lại nếu! - các bạn vẫn hỏi th́ tôi nghĩ: không có TQ chi viện th́ sẽ không có pháo, không có đạn pháo, súng cối cũng không đủ, cho đến thủ pháo cũng không đủ để mở chiến dịch và dành chiến thắng.

Về chỉ đạo tác chiến th́ từ đó QĐND đă đủ sức chỉ đạo cuộc chiến tranh. 8,9 năm chiến tranh đă rèn luyện sỹ quan, binh lính khá dày dạn, bộ tham mưu cũng trưởng thành.

Trong sự chi viện của TQ, khi nh́n lại cần rất tỉnh táo. Họ có khuynh hướng thổi phồng phóng đại sự chi viện ấy. Ví dụ thời miền bắc chống không quân Mỹ từ 1964 đến 1972, họ có cử một số tiểu đoàn cao xạ sang để ''học tập'', thu lượm kinh nghiệm của chiến tranh hiện đại v́ kinh nghiệm chiến tranh Triều Tiên gần 20 năm trước đă lỗi thời. Lúc cao nhất cũng chỉ có 12 tiểu đoàn cao xạ, chỉ đóng ở phía Bắc sông Hồng, xa các thành phố, thị trấn, phần lớn đóng trong rừng rậm, rất xa dân; tôi được cử lên các tỉnh Lạng Sơn, Bắc Kạn và Thái Nguyên để báo cho các tỉnh ấy đón tiếp quân Tàu ra sao, tránh va chạm với nhân dân trong quan hệ mua bán, t́nh cảm ... (tiếp tế hầu hết chở từ bên Tàu sang, chỉ cung cấp ít rau tươi cho họ, cấm ngặt quan hệ nam nữ ...). Máy bay Mỹ đến là họ bắn từ rất xa, đổ đạn lên trời, la hét lời dạy của Mao, tay vung sách đỏ Mao tuyển, như hệt phường tuồng. Suốt 4 năm (1967 đến 1971), họ không bắn rơi được 1 chiếc máy bay Mỹ nào! Chưa bao giờ số quân ấy vượt quá 12.000. Vậy mà gần đây họ đưa ra con số 200.000, hoặc đến 300.000 ! Đó là họ tính theo lượt người, v́ các tiểu đoàn cao xạ luân phiên nhau sang VN, mỗi phiên là 3 tháng hoặc 4 tháng ! Anh Tàu khôn thật !

VNN: Cảm ơn Ông. Trên đây, Ông vừa chia sẻ với Trần Độ Chiến binh trong Kháng chiến. Ông có nhận xét như thế nào về Trần Độ khi Ông ấy đă trở thành Chiến Sĩ Tranh Đấu Cho Dân Chủ Việt Nam ?

Ông Bùi Tín: Trần Độ là chiến sỹ dân chủ tiêu biểu rất đáng trân trọng. Ông có thể cuối đời tọa hưởng kỳ thành, vinh quang phú quư danh lợi đều ở hàng tột đỉnh. Ông rũ bỏ tất! nhẹ như lông hồng, dấn thân cho cuộc chiến đấu cam go v́ dân ḿnh, v́ quyền sống tự do của đồng bào ḿnh.

Ông giác ngộ về dân chủ từ từ mà vững chắc, để đi đến nhận định như đinh đóng cột: chế độ này hung bạo như tên phát xít Hitler và tăm tối u mê như Tần Thuỷ Hoàng !

Nhóm lănh đạo bị chỉ mặt tức điên lên đă hăm hại ông. Chúng sợ ông, sợ cuốn hồi kư 82 trang của ông, một bản cáo trạng sống động, hiển nhiên, - kho báu về Sự Thật -. Chính chúng là kẻ sát nhân trong cái chết bi thảm của ông.

VNN: Như vậy, sự từ trần của Ông Trần Độ đă ảnh hưởng ra sao đối với Lực lượng Dân Chủ trong nước, thưa Ông ?

Ông Bùi Tín: Có người đă nói đến "thời kỳ sau Trần Độ", với ư nghĩa là: tư tưởng tiên tiến, thái độ kiên cường của Trần Độ đang và sẽ cổ vũ, thúc đẩy cả một lớp người thức tỉnh theo gương ông, dấn thân cho dân chủ hóa, từ các vị cách mạng lăo thành bạn ông, các sỹ quan QĐND đồng đội với ông, các đảng viên CS c̣n có lư tưởng và lương tâm - thà ra khỏi đảng c̣n hơn là c̣n trong một đảng đă biến chất -, các văn nghệ sỹ từng được ông bênh vực quyền tự do sáng tạo và cả một lớp nam nữ thanh niên mới hăm hở dâng hiến tuổi thanh xuân cho một lư tưởng đẹp, v́ nhân quần xă hội, sống cho ra sống v́ mỗi người sống có một lần! "Thời kỳ sau Trần Độ" c̣n có nghĩa là một chế độ khi đă "ăn thịt" một đứa con từng là thượng đẳng công thần của ḿnh, khi người con ấy tỏ hết trí tuệ và đức độ cao nhất để cứu nước cứu dân, th́ chế độ ấy đă thú nhận trước xă hội bộ mặt nham nhở khó coi nhất. Nó tự làm rơi tính chất chính đáng của nó trước bàn dân thiên hạ ... Nó chỉ c̣n đứng nhờ nhà tù và súng đạn, thay cho lẽ phải, đạo lư và luật pháp! Khi bị cả xă hội ghê sợ, kinh hăi, coi khinh ... th́ chế độ ấy có thọ cũng chỉ là hấp hối trong ḷng dân!

Lớp thanh niên quả cảm Lê Chí Quang, Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ B́nh, Vũ Ngọc B́nh ... nảy nở và ngày càng kiên cường bất khuất là biểu hiện rơ nhất của thời kỳ "sau Trần Độ". Phương án đổi mới này cũng là một sản phẩm mang dấu ấn của thời kỳ "sau Trần Độ", nhằm tạo thêm một lực đẩy cho cái đà dân chủ đang dấn bước. Mong các bạn có thiện chí mỗi người một tay góp thêm sức cho cái đà tuyệt vời này!

VNN: Trở lại với chiến trường Biên giới, người ta thường được nghe TQ nói đă "dạy cho Việt Nam một bài học" khi họ xua quân xâm lăng cực Bắc Việt Nam tháng 2.1979. Theo ông, TQ xâm lăng Việt Nam lúc ấy là v́ những nguyên nhân chủ yếu nào ?

Ông Bùi Tín: Cuộc tiến công đầu năm 1979 của TQ vào 6 tỉnh miền Bắc là nhằm mục đích cứu đồng minh tay sai của họ là bọn Khơme đỏ ở Cam Bốt. Đặng Tiểu B́nh phát điên lên trước cuộc tiến công lớn của quân VN vào sâu Cam Bốt bắt đầu từ đêm Noel 24/12/1978, đến sáng 7/1/1979 th́ vào đến Pnom Penh, đến 18/1 th́ hầu như chiếm được cả nước.

Quân TQ mở cuộc tiến công từ sáng 17/2/1979 sau 3 tuần lễ th́ rút lui ngày 9 tháng 3, sau khi tàn phá các thị trấn, cầu, đường bộ, đường sắt, trâu ḅ gia súc ... Cái cớ ông Đặng viện ra để cho VN một bài học là VN đă cậy sức mạnh của ḿnh để ăn hiếp một đứa nhỏ hơn ḿnh, nên người anh cả phải bênh chú em út. Cớ viện ra là thế, c̣n nguyên nhân thực sự th́ trước hết là đỡ đ̣n cho Khơme đỏ, đồng minh hiếm và tay sai trung thành của TQ. Khơme đỏ tôn thờ học thuyết Mao, c̣n phát triển học thuyết ấy cao hơn, mao-ít hơn Mao, áp dụng cách mạng văn hoá vô sản triệt để hơn.

Chúng coi Nông dân nghèo là thần tượng, là cách mạng duy nhất, là trong sạch nhất, coi tư sản, tư hữu, thành thị ... là thối tha, phản động, coi phương Tây là nguồn gốc mọi thảm hoạ; Mao từng nói: gió Đông thổi bạt gió Tây theo nghĩa ấy. Chúng xoá thành thị, tiền nong, chợ, trường học, chùa chiền ... là để xây một xă hội hoàn toàn mới trong sạch! Chúng giết thẳng tay mọi người không theo chúng nhân danh sự "trong sạch" tuyệt vời ấy! Và TQ tận t́nh tiếp sức cho người học tṛ xuất sắc hơn thày này! Sáng 7/1/1979, tôi cùng một đơn vị vào đến sân bay Pôchentông, rồi vào sứ quán TQ, đến bộ chỉ huy Khôme đỏ, lấy được nhiều tài liệu, đặc biệt là mấy số tập san "Cờ đỏ" của chúng nói về cái cuộc cách mạng kỳ dị, "trong sạch" mà đầy xác chết kinh khủng này!

Sau đó, TQ tận lực yểm trợ súng đạn cho Khơme đỏ, qua đất Thái Lan, để chúng cầm cự suốt 10 năm trời (từ 1979 đến 1988) gây cho VN hơn 50 ngàn binh lính trẻ chết hết sức oan nghiệt, phần lớn là thanh niên nông thôn miền Nam không thần thế, trong khi "con cháu các cụ cả" bận xây dựng tương lai giàu sang, danh vọng sau chiến tranh!

Nguyên nhân sâu xa hơn của cuộc chiến tranh Trung - Việt là theo nhận định của Bắc Kinh, Việt Nam đă "vô ân bạc nghĩa", phản bội khi liên minh với bọn xét lại Liên Xô, kư Hiệp ước Hữu nghị và Hợp tác giữa 2 nước tại Moscou ngày 3/11/1978, điều mà TQ quyết không thể tha thứ; thêm nữa, từ đầu năm 1978 việc xua đuổi người Hoa từ Chợ Lớn, Cần Thơ, qua Hội An, đến Hải Pḥng, Hà Nội, và Quảng Ninh, Móng Cái ... ngày càng trở nên quyết liệt.

VNN: Theo tổng kết của The Quarterly Journal of Military History (Ngày 14.11.1999), tổn thất của hai bên trong trận chiến Biên giới 1979 này rất lớn, với 56.000 tử vong, vượt trên số tử vong của Quân đội Mỹ trong hơn 10 năm tham chiến tại Việt Nam. Theo Ông, nguyên nhân cơ bản nào đă gây ra số tử vong lớn lao như vậy chỉ trong ṿng hơn nửa tháng giao tranh ?

Ông Bùi Tín: Những con số ở VN và về VN chẳng đáng tin cậy. Nếu cứ cộng số thương vong công bố trong các tin chiến thắng của báo và đài Hà Nội, th́ số lính Mỹ chết ở VN sẽ gấp 10 con số 56.000 !

Cần phân biệt số chết với số bị thương. Rồi ngay số bị thương là có kể bị thương nhẹ, không gây thương tật hay không ?

Nếu kể cả số chết với bị thương nặng, nhẹ, cả quân đội, tự vệ, dân quân, dân thường của cả 2 bên, th́ có thể đạt con số ấy.

VNN: Cảm ơn Ông. Trong tác phẩm Mặt thật viết từ Hải ngoại, Ông đề "tặng các bạn trẻ trong và ngoài nước, với niềm ân hận của thế hệ đi trước, thành tích ít, lỗi lầm nhiều". Xin Ông giải thích rơ về điều này. Những Cựu Chiến binh và đồng đội cũ của Ông trong nước đă cảm nhận ra sao về điều nầy ?

Ông Bùi Tín: Đây là điều tôi bùi ngùi nhận ra sau khi suy nghĩ theo cái đầu tỉnh táo lương thiện của chính ḿnh, sau khi từ bỏ lối nghĩ theo đường ṃn, lối nghĩ theo cái đầu kẻ khác, sau khi đến thăm hơn 40 nước xa gần để so sánh với nước ḿnh. Tôi lật ngược tất cả mọi nếp nghĩ cũ, mọi điều sáo rỗng cũ, để kinh hoàng nhận ra điều khủng khiếp của chính ḿnh: sao ḿnh ngu lâu, ngu kỹ đến vậy!

Tôi cảm thấy cùng với thế hệ ḿnh có lỗi với con, cháu tôi, với thế hệ trẻ nhiều quá, để nước ḿnh quá ư lạc hậu về chính trị so với các nước khác; phát triển về kinh tế mà lạc hậu về chính trị th́ xă hội đảo điên, do các giá trị bị xáo trộn, lương tâm dân tộc mất phương hướng, như con người chỉ có xác, có của mà vô hồn!

Tạ tội với tuổi trẻ, tôi kỳ vọng các em chớ có nhắm mắt theo con đường cụt, hăy tự cứu lấy ḿnh, lấy thế hệ ḿnh, dành quyền làm chủ trước hết đối với cái đầu tỉnh táo của chính ḿnh, chắp cánh cho tư duy sáng tạo! Không có điều ǵ cấm kỵ hay húy kỵ; không có thần tượng nào không được đụng đến; không có học thuyết hay tư tưởng nào thiêng liêng; nó chỉ là sản phẩm do con người tạo nên, là công cụ để phục vụ con người. Các cụ Marx, Engels, Lénine, Mao, Hồ ... có tài giỏi kiệt xuất đến đâu cũng không giải nổi các vấn đề của VN hiện tại. Các cụ không biết tàu vũ trụ, điện thoại cầm tay, không biết c̣mputơ, internet, không biết ǵ về thời kỳ toàn cầu hoá ... Tham khảo người đi trước, nhưng chính các em mới đủ điều kiện và trí tuệ để giải quyết mọi - tôi xin nhấn mạnh chữ "mọí" - vấn đề của thời đại ḿnh. Chớ cho phép các Cụ xui dại, nguy lắm lắm!

Nhiều cựu chiến binh trong nước rất tán đồng với tôi về lời "ân hận của thế hệ đi trước", như anh Vũ Cao Quận, anh Trần Khuê, anh Trần Dũng Tiến ... và đặt niềm tin ở tuổi trẻ tinh anh thời mở cửa hiện nay. Để xem!

VNN: Trong Bài Viết Đầu Năm Quư Mùi (2003), Một Phương Án Đổi Mới Tŕnh Đồng Bào Cả Nước, Ông tuyên bố: "từ bỏ 9 Huân chương Kháng chiến, Quân công, Chiến công, Chiến sĩ vẻ vang" mà Ông đă được thưởng, với tinh thần ḥa hợp, ḥa giải thật ḷng. Xin Ông cho biết rơ những nguyên nhân nào đă thôi thúc Ông đi đến quyết định hệ trọng như vậy ?. Các Anh Chị Em Cựu Chiến binh và đồng đội cũ của Ông trong nước nghĩ sao về quyết định nầy của Ông ? Nhân đây, Ông có đề nghị ǵ cùng các Anh Chị Em Cựu Chiến binh và Thương Phế binh Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa không ?

Ông Bùi Tín: Tôi từ bỏ tất cả 9 huân chương sau khi nghiên cứu kỹ về chiến tranh để viết một cuốn sách theo yêu cầu một nhà xuất bản lớn bên Mỹ; theo những thống kê đáng tin cậy c̣n được giữ kín th́ đến 76% số người Việt chết trong hơn 30 năm là do chính người Việt ḿnh giết nhau! Ngay cả trong thời kỳ gọi là chống Mỹ, th́ số người Việt giết nhau cũng nhiều hơn cả. Đau xót quá!

Đó là chưa kể các đảng phái ám sát, bức hại nhau, các cuộc giết tề trừ gian, tố cộng diệt cộng, hành hạ, giết nhau trong các nhà tù, trại cải tạo, những cuộc ném bom, pháo kích, bắn hoả tiễn vào khu dân cư, chợ, trường học, vườn trẻ!

Anh em ruột thịt giết nhau hăng say, mù quáng, dại dột đến vậy th́ có điều ǵ mà gọi là vinh quang, là niềm tự hào và kiêu hănh! Và vấn đề hoà giải hoà hợp dân tộc thật ḷng càng trở nên cần thiết và cấp bách nữa!

VNN: Cảm ơn Ông. Nhân nói đến Anh Chị Em Cựu Chiến binh và Thương Phế binh của hai bên Quân đội ở trong hước hiện nay, tôi thấy Anh Chị Em bên QĐND th́ có trợ cấp của chế độ dù rằng rất phũ phàng và ít ỏi, c̣n bên Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa th́ tuyệt đối không có ǵ cả, chẳng những thế, c̣n bị chế độ coi như kẻ thù! Anh Chị Em ấy phải tiếp tục sống trong đau đớn v́ vết thương vẫn mở ... Ước muốn và hành động ḥa giải ḥa hợp trên đây của Ông thật đáng trân trọng và hết sức hoan nghênh, nhưng chỉ mới là quyết định của cá nhân Ông. Vậy theo Ông nghĩ, trên b́nh diện tổng thể, hai thành phần Anh Chị Em nầy cần làm những ǵ để đi đến sự ḥa giải và ḥa hợp thật sự ?

Ông Bùi Tín: Tôi rất đau ḷng nh́n thấy cảnh các anh em thương binh của VNCH cũ sống lay lắt ở vỉa hè Saigon, có khi nằm sóng soài trong bùn lầy; giải pháp tôi nghĩ tới là các tổ chức xă hội của cộng đồng người Việt có thể đề cập với chính quyền trong nước việc tổ chức giúp đỡ những thương binh ấy; các tổ chức Cựu chiến binh Mỹ cũng có thể đặt vấn đề này ra, với sự hỗ trợ của các nhân vật xă hội Mỹ ... Ở Pháp tổ chức Chiếc nạng của một số bác sỹ, sỹ quan cũ đă gửi về trong nước hàng trăm xe lăn đến tận tay anh em thương binh nặng của VNCH.

VNN: Theo Ông, một chính quyền Dân Chủ đích thực của Việt Nam trong tương lai phải có chính sách đối xử như thế nào với tất cả các Anh Chị Em nầy ?

Ông Bùi Tín: Khi ấy, sự hoà giải hoà hợp sẽ được thực hiện trên tinh thần b́nh đẳng anh em, không phải hoà hợp theo quan điểm trịch thượng, ban ơn của người thắng trận đối với kẻ thua trận. Những nạn nhân của chiến tranh sẽ được chăm sóc và an ủi tuỳ theo sự bất hạnh thiếu thốn của họ, chứ không phải theo sự phân biệt thuộc về bên nào trong chiến tranh.

VNN: Ḥa giải, ḥa hợp để đạt mục tiêu Dân Chủ cho Việt Nam. Theo Ông, mọi thành phần dân tộc cần có những hành động ǵ cụ thể để sớm đạt tới mục tiêu tốt đẹp ấy ?

Ông Bùi Tín: Để hoà giải và hoà hợp, một biện pháp nên làm là tổ chức trong cả nước và ở nước ngoài một buổi lễ Cầu siêu chung cho tất cả mọi người chết trong chiến tranh; tất cả chùa chiền của Phật giáo, các nhà thờ Công giáo, Tin lành, Cao đài, Hoà hảo ..., các vùng dân tộc ... đều làm lễ cầu nguyện. Qua đó từ bỏ mọi hận thù do chiến tranh để lại. Mọi người hăy nh́n quá khứ với con mắt độ lượng, nhân ái, tập trung tư tưởng cho tương lai chung của đất nước.

Ngay từ bây giờ, mọi người VN hăy bớt thù hận với nhau, nuôi dưỡng ḷng bao dung. Bà con ta ngoài nước nên bớt nghĩ đến những mất mát về mọi mặt của riêng ḿnh của gần 30 năm trước, vui vẻ nghĩ đến những thành tựu quư báu của bản thân và gia đ́nh ḿnh trên đất bạn; xin hăy nghĩ nhiều đến thảm cảnh của bà con ta chưa được hưởng tự do ở trong nước, hiện chiếm đến 98% dân số người Việt; việc có ư nghĩa nhất là góp phần dù là nhỏ nhất để nâng cao dân trí về dân chủ, khuyến khích người thân, người quen ở trong nước tham gia đấu tranh dành lại quyền tự do, không cam chịu thân phận của kẻ mất tự do trong thời đại mới. Nâng cao dân trí về dân chủ của bà con ta ở trong nước là trách nhiệm của bà con ta đă được hưởng tự do ở ngoài nước.

VNN: Trong Bài viết trên, Ông đă phân tích nhiều vấn đề chính trị và kinh tế của đất nước. Ông có nói: nếu Việt Nam thực sự chuyển đổi từ độc tài sang Dân Chủ th́ sẽ được các nước Dân Chủ Tây Phương hợp sức chi viện lập tức với quy mô cực lớn, chỉ riêng Hoa Kỳ có thể lên đến 50 - 60 tỷ đôla trong 5 năm. Xin Ông cho biết rơ dựa trên những yếu tố nào để hy vọng có sự chi viện lớn như vậy một khi Việt Nam có Dân Chủ đích thực ?

Ông Bùi Tín: Tôi cùng một số bạn VN đă dự một số cuộc họp của Viện Kinh Doanh Hoa-kỳ (American Enterprise Institute) ở Thủ đô Washington tháng 4 năm ngoái, hội thảo về mối quan hệ Mỹ - Việt. Viện AEI là Viện nghiên cứu loại lớn nhất, có uy tín nhất của nước Mỹ, bao gồm hơn 60 học giả, nhà kinh doanh hàng đầu. Đường lối, chính sách của chính quyền thường h́nh thành từ viện này.

Các cuộc họp có thứ trưởng ngoại giao Mỹ đến dự ..

Theo họ, VN cần đổi mới quan hệ đối ngoại, theo đúng ư muốn đă tuyên bố là hoà nhập với thế giới hiện đại. Hiện nay tuy nói là làm bạn với mọi nước, nhưng thật ra VN kết chặt liên minh với TQ, v́ chung ư thức hệ Mác-Lénin, chung chế độ XHCN, chung chế độ độc đảng. Về kinh tế, TQ không giúp ǵ nhiều, mà chỉ gây hậu quả tệ hại: buôn lậu tràn vào như nước lũ; buôn phụ nữ, trẻ em, thuốc phiện qua biên giới; ép VN để chiếm đất và lănh hải, hải đảo. Họ cho rằng chủ trương đối ngoại như thế là trái với quyền lợi trước mắt và lâu dài của VN, có thể nói rất nguy hiểm nữa.

Họ gợi ư VN nên xem xét đến một hướng đối ngoại khác: kết bạn chân thực với các nước dân chủ ở các châu Á, Úc, Âu và Mỹ đi đến gắn bó chặt chẽ cả về kinh tế, tài chính, văn hoá và về chính trị, quân sự với các nước ấy, đồng thời gắn bó với Liên Hợp Quốc và các tổ chức quốc tế. Được vậy, thế chính trị, đối ngoại, thế kinh tế tài chính sẽ khác hẳn. Hướng đối ngoại này đă có sẵn trên một số mặt: VN đă kư nhiều hiệp định, đặc biệt là hiệp định thương mại Việt-Mỹ, Hiệp định với EU (châu Âu), vốn đầu tư, hiến tặng, cho vay lăi thấp từ các nước dân chủ hiện chiếm tỷ lệ áp đảo ... Các chuyên gia đầu tư, tài chính, ngân hàng quốc tế dự tính nếu quan hệ Việt-Mỹ gắn bó th́ đầu tư từ Mỹ có thể lên đến 50-60 tỷ đôla - và có thể cao hơn -, chỉ trong 5 năm, để xây dựng lại toàn bộ hạ tầng cơ sở: cầu cống, bến cảng, sân bay, xí nghiệp, khai thác dầu khí, các mỏ, xây dựng nền giáo dục, y tế hiện đại; chưa nói chi viện, đầu tư từ châu Âu, Úc, Nhật đều sẽ tăng vọt lên. Chỉ có lúc ấy VN mới có thể phát triển nhanh, thu hẹp khoảng cách với các nước láng giềng, nâng cao thật sự đời sống của toàn dân.

Trong khi kết bạn thân với thế giới dân chủ, VN vẫn giữ quan hệ láng giềng tốt, hợp tác với TQ mà không c̣n bị ép, phải nhân nhượng như vừa qua.

Các bạn Mỹ hiểu rằng rất đáng tiếc là nhà cầm quyền VN hiện nay bị sức ỳ của quá khứ trói buộc nên khó có một bước đi quả đoán về phía trước; họ rất tiếc v́ họ rất quư trọng những phẩm chất của dân tộc VN: cần cù, bền bỉ, thông minh, tuổi trẻ VN ham học, cầu tiến, sáng tạo.

Một nhà báo Pháp từng ủng hộ VN chống thực dân Pháp góp ư rằng: VN nên bỏ qua quá khứ, nh́n về tương lai mà chọn bạn tốt; thế kỷ trước, mối thù Pháp - Đức tưởng như sẽ dai dẳng măi măi, vậy mà nay lại là bạn keo sơn, làm ṇng cốt cho cả khối châu Âu. Cũng như Mỹ với Anh đă từng là kẻ thù trên chiến trường trong cuộc chiến tranh Nam-Bắc, thế mà nay là bạn chí cốt, không có ǵ lay chuyển. Đường lối đối ngoại là tài sản quư của một quốc gia. Cần có nhăn quan nh́n xa thấy rộng, lại cần dũng cảm chính trị, vượt qua những định kiến, hẹp ḥi do lịch sử để lại.

Có người cho là tôi ngây thơ, nhẹ dạ, ỷ lại vào nhóm tư bản cáo già, "gửi trứng cho ác", tư bản có cho không ai bao giờ! Tôi nói thẳng nỗi suy tư này với nhiều bạn Mỹ là nhà báo, giáo sư thật sự dân chủ, cấp tiến, quư trọng nhân dân ta, họ nói: thời thế đang thay đổi nhanh lắm, nên luôn sáng suốt, nắm bắt thời cơ; nước Mỹ, chính quyền Mỹ cho rằng một nước VN dân chủ (thứ thật, nghĩa là có tự do báo chí, tự do tôn giáo, tự do bầu cử như đông đảo nước dân chủ khác, chứ không phải dân chủ giả cầy, bị cái cùm nhăn hiệu Lénin kẹp chặt hiện nay - đây là lời b́nh của tôi do ông giáo sư sử ở Sài G̣n gà cho), và do đó liên minh chặt chẽ với các nước dân chủ lớn nhất của thế giới th́ khớp hoàn toàn với nhu cầu chiến lược lúc này của các nước ấy, trong đó có Mỹ. Vị trí chiến lược của VN trên ṿng cung Thái B́nh Dương, ngửa mặt ra biển Đông, trên đường thông thương quốc tế Bắc - Nam, ở trung tâm Đông Nam Á, là "gia tài" vô giá. VN Dân chủ (thứ thiệt) sẽ cùng với các đồng minh dân chủ ở ĐNÁ sát cánh với cả thế giới dân chủ thừa sức kềm giữ tham vọng bành trướng của TQ, mà cả thế giới dân chủ coi là phi nghĩa, nguy hiểm, là nguy cơ chính cho ổn định và hoà b́nh thế giới. Đường lối đối ngoại đúng đắn, hợp lư, thuận với quyền lợi trước mắt cũng như lâu dài của nhân dân ta chính là ở đó. Sự giúp đỡ của thế giới dân chủ, đứng đầu là Hoa Kỳ, đối với một nước VIỆT NAM DÂN CHỦ không phải là sự mua bán, mặc cả, đi đêm, mà là một sự đền đáp ṣng phẳng, một sự đền ơn đáp nghĩa đàng hoàng, một sự khen tặng xứng đáng với sự đóng góp của nước VN vào ḍng thác dân chủ của thế giới.

Trở ngại cho mối quan hệ mới mẻ này không ít. Trước hết là những nếp nghĩ thiển cận, quay đầu về quá khứ của nhóm lănh đạo hủ - Mác; rồi đến vết hằn chiến tranh để lại trong tiềm thức xă hội 2 nước; và cuối cùng là niềm oán hận Mỹ đă bỏ rơi bè bạn c̣n tồn tại trong cộng đồng người Việt ... Nhiệm vụ nặng nề và khẩn cấp của các chiến sỹ dân chủ trong và ngoài nước là thức tỉnh mọi người VN về t́nh h́nh mới, thời cơ mới, về bàn cờ chiến lược mới cùng nhau dỡ bỏ mọi rào cản về chính trị và tâm lư, đ̣i hỏi cho đất nước một nước cờ độc đáo, thật sự theo tinh thần đổi mới. Bỏ qua thời cơ, ta sẽ bị bỏ lại trên sân ga, khi con tàu thời đại đang phóng nhanh tới phía trước!

Vài bạn ở CHLB Đức gửi thư cho tôi, cho rằng tôi chủ quan, nhẹ dạ, thổi phồng con số 50- 60 tỷ đôla ..., bọn tư bản không cho ai không bao giờ! Sao ở Đông Âu, Mỹ không hào phóng với các nước cộng sản cũ đang dân chủ hoá ?. Tôi đă trả lời rằng: chính tôi và các bạn VN dự họp với Mỹ cũng từng thắc mắc như vậy. Các giáo sư, chuyên gia Mỹ rất am tường t́nh h́nh đưa ra dự tính ấy, mà họ cho là c̣n thận trọng! Họ giải thích: VN có vị trí chiến lược cực kỳ quư hiếm, như trên đă nói; họ lại nhắc: Mỹ và thế giới dân chủ có nhu cầu chiến lược trọng yếu kiềm chế Trung Cộng, một chế độ độc đoán có bom nguyên tử, với bản chất bành trướng phi nghĩa, lũng đoạn hoà b́nh an ninh quốc tế. Do đó quyền lợi Mỹ và thế giới dân chủ ăn khớp hoàn toàn - họ nhấn mạnh chữ: hoàn toàn - với một VN Dân chủ và phát triển vượt bực. Vị trí độc đáo về địa lư - chính trị (géo-politic) của VN lúc nầy là tài sản cực quư hiếm; Đông Âu không có cái thế chiến lược ấy, v́ quá xa Mỹ, lại ở giữa châu Âu, trong vùng ảnh hưởng của Đức, Nga, Pháp, Anh ..., không có quan hệ truyền thống ǵ với Hoa Kỳ. Thế mạnh nữa của VN mà các nước Đông Âu không hề có là Mỹ có sẵn một đội ngũ "VN - học" đông đảo sâu sắc; thêm nữa một nước VN Dân chủ sẽ vinh danh 58 ngh́n quân nhân Mỹ hy sinh trên đất Việt, và vĩnh viễn xoá sạch "hội chứng VN" trong ḷng xă hội Mỹ.

Để nhấn mạnh thế của VN họ lấy ví dụ tại sao Mỹ và IMF- quỹ tiền tệ quốc tế- giúp Brazil đến 180 tỷ$ trong 5 năm để giải quyết cuộc khủng hoảng kinh tế-tài chính, mà chỉ giúp cho Chili có một phần 20 (5%) số tiền ấy. V́ Brazil có vị trí địa lư-chính trị số một ở châu Mỹ latinh, v́ tiềm năng cực lớn của nó, v́ Mỹ và thế giới dân chủ muốn Brazil thành đầu tầu kéo cả lục địa đó lao tới trước. Một nước VN Dân chủ cũng gần giống như thế; VN do đó hoàn toàn xứng đáng và nên tự hào về sự đền đáp đặc biệt. Đây là giá trị chiến lược, là thời cơ chiến lược không phải nước nào và lúc nào cũng sẵn đâu.

VNN: Cảm ơn Ông. Trong phần 3 của Bài viết trên, Ông có đưa ra 9 Yêu Cầu rất chính đáng. Nhưng tại sao Ông và các Lực lượng Dân Chủ không cùng đồng bào tranh đấu đ̣i CSVN thực thi 9 Yêu Cầu đó mà lại đề nghị với đồng bào ta yêu cầu Đảng Cộng sản cầm quyền ?

Ông Bùi Tín: Bạn hỏi một câu hỏi rất hay! Trong đời thường, đi từ điểm A đến điểm B, có bao giờ bạn đi theo con đường thẳng băng không ? Thường là đi zigzag có khi rẽ trái, rẽ phải, có khi đi ṿng quanh, khi gặp núi non, sông hồ th́ có khi phải đi ngược hướng rồi mới đi xuôi được! Nếu chỉ muốn đi đường thẳng băng th́ tốn kém gấp bội thời gian, có khi bế tắc!

Nếu lănh đạo đảng và nhà nước hiện cầm quyền đặt quyền lợi toàn dân lên trên hết như họ thường leo lẻo th́ c̣n nói ǵ nữa! Họ sẽ sáng suốt t́m ra con đường gần giống như con đường chúng tôi kiến nghị ... Nhưng thật bất hạnh cho dân ta, họ nhân danh nhân dân để chỉ lo cho cái quyền lực cai trị dân, nhằm bổng lộc danh vọng, đặc lợi cho cá nhân, gia đ́nh, phe đảng của họ!. Chỉ khi nào trong đảng và trong xă hội có một bộ phận thức tỉnh, tỉnh ngộ, trí tuệ bật sáng, lương tâm mách bảo ... và đứng thẳng người can ngăn điều trái, kiến nghị công khai điều phải, b́nh thản vạch mặt những kẻ đạo đức giả đang ngự trị trên đầu dân, th́ lúc ấy hạnh phúc dân tộc đă đến. Đó là chí khí của Chu văn An, của Nguyễn Trường Tộ, của Trương Hán Siêu ..., gần đây, hiện nay đó là chí khí của Trần Độ, Lê Giản, Đỗ Việt Sơn, Nguyễn Thanh Giang, Lê Chí Quang, Thích Quảng Độ, Fêrô Nguyễn văn Lư, Phạm Hồng Sơn ... và ngàn vạn kẻ sỹ khác đang thức tỉnh. Hiện tượng đáng mừng ấy đă khởi đầu rồi, chúng ta đang tập trung cố gắng để cho số "sao cứu mệnh" của nhân dân ấy toả sáng, không bị dập tắt, c̣n nhân lên gấp 2, gấp 3, gấp 4 lần.

Muốn vậy, lại cần đi một đường ṿng nữa. Xin chớ sốt ruột! Đi thẳng, không chịu đi ṿng, có khi sứt đầu mẻ trán! Cần làm cho một bộ phân nhân dân, tức là công luận xă hội, hiểu sâu t́nh h́nh, vượt qua những nội dung tuyên truyền dễ dăi, mỵ dân, nhồi sọ nhàm chán của kẻ cầm quyền đang xuống cấp, bị nhân dân lương thiện sợ mà khinh, bị người phó thường dân phê phán - và cả chửi rủa trong nhà - và bĩu môi lắc đầu ngoài đường phố. Hăy mang nội dung suy tư và t́nh cảm của các chiến sỹ dân chủ trong và ngoài nước nói trên kia phố biến rộng răi trong nhân dân để h́nh thành công luận về dân chủ hóa. Trong 78 triệu người ngoài đảng, nên cố gắng tiếp cận với bộ phận ham tin tức, ham hiểu biết, năng động, nhất là: các trường phổ thông cấp 3, các trường đại học, các câu lạc bộ cho các cụ hưu trí, các cựu chiến binh, các câu lạc bộ thanh niên, anh chị em viên chức, công nhân, các gia đ́nh có người thân là Việt kiều, qua các cá nhân và gia đ́nh được xuất ngoại học tập, tu nghiệp, họp hội nghị, tham quan, hay đi du lịch, thăm người thân ...

Đó, điều tôi đề nghị với đồng bào là v́ như thế. Nhằm h́nh thành một công luận xă hội, một sự bàn tán thuận lợi, hết sức cần thiết, chưa nói đến một sự đồng thuận hay ủng hộ rộng răi. Đến khi ấy buộc chính quyền phải mở mồm lên tiếng. Tất cả cuộc đấu tranh quy tụ lại là tuyên truyền, là thông tin, là truyền thông, bằng tài liệu, báo chí, thư từ, nói chuyện, qua intenet ..., là những việc làm âm thầm, kiên nhẫn, bền bỉ, nhiều sáng kiến, - kiến tha lâu đầy tổ - của vô vàn tấm ḷng yêu nước thương dân thật ḷng, mỗi người một viên gạch, xây toà nhà Dân Chủ cho Đồng bào thân yêu!

VNN: Trả lời phỏng vấn của đài BBC ngày 15.6.2002, nhà Tranh Đấu Cho Dân Chủ Việt Nam trẻ tuổi Nguyễn Vũ B́nh nói Anh đang tập trung vào việc duy nhất là h́nh thành một tổ chức công khai, để đấu tranh cho Dân Chủ. Tính chất và h́nh thức của tổ chức này cần được nghiên cứu và t́m hiểu sao cho phù hợp với từng giai đoạn, Anh c̣n cho rằng tổ chức công khai này là điểm đột phá, là cái nút của tất cả các nút ... Ông nhận định thế nào về quan điểm này ?

Ông Bùi Tín: Ư kiến anh Nguyễn Vũ B́nh là rất đúng, rất sáng suốt. Đă đến lúc h́nh thành một hay vài tổ chức chính trị dân chủ. Các chiến sỹ dân chủ cần tập họp lại mới có nơi hội tụ, điểm tập trung sức lực, lá cờ hiệu triệu, tạo nên sức mạnh và thanh thế. Đây là điều được ghi trên hiến pháp hiện hành, nhưng nhà cầm quyền độc đoán ăn gian một cách hèn hạ và trâng tráo: thi hành theo pháp luật, nghĩa là dùng pháp luật (là dưới hiến pháp) để vô hiệu hoá hiến pháp! Đây cũng là điều nhóm lănh đạo đảng CS lo sợ nhất. Các chiến sỹ dân chủ đă lập ra Hội ủng hộ đảng và nhà nước chống tham nhũng, công khai lập Nhóm dân chủ, có 2 người phát ngôn là anh Phạm Quế Dương ở Hà Nội và anh Trần Khuê ở phía Nam; cả 2 anh đă bị bắt, nhưng nhóm lănh đạo đảng đang lúng túng v́ không dám đưa ra xử công khai trước dư luận trong và ngoài nước. Việc thành lập tổ chức dân chủ đang là cuộc đọ sức quan trọng giữa độc đoán phản dân chủ, chống nhân quyền, chống dân quyền với lực lượng dân chủ đang trưởng thành và tất thắng!

VNN: Gần đây, nhà cầm quyền CSVN đă gia tăng cường độ đàn áp các Lực lượng Dân Chủ trong nước, cụ thể là việc bắt giữ trắng trợn Ông Bà Phạm Quế Dương, Ông Trần Khuê cùng một số người khác. Ông nhận định như thế nào về những vụ đàn áp mới nầy ? Qua những hành động trắng trợn đó, chế độ CSVN đang ở thế mạnh hay yếu ? Tại sao ?

Ông Bùi Tín: Mặt mạnh của chế độ hiện tại là ở phương tiện đàn áp, công an, nhà tù, toà án kiểu hiếp đáp phi pháp, kết tội theo lối cường quyền phi lư. Ở một nước thật sự dân chủ th́ các người ngồi xử án và kẻ quyết định mức tội của anh Lê Chí Quang và Nguyễn Khắc Toàn (là bộ chính trị đảng CS) đă bị ngồi tù từ lâu rồi; họ sẽ bị kết tội: tổ chức phiên toà giả hiệu (semblant de procès) nhằm bỏ tù người vô tội không hề phạm pháp, qua những cuộc xử dấm dúi qua loa (không có công chúng, hay vài chục chú công an đóng vai công chúng), mà mức án đă được định trước (bởi bộ chính trị đảng CS), không coi luật ra ǵ.

Mặt yếu của chế độ là ở bản chất độc đoán của nó, một bản chất bị che dấu kỹ nhưng ngày càng bị lộ tẩy và bị lật tẩy, là ở bức màn the "công lao giành độc lập" cũng đang rách tả tơi!

Tôi xin trích thư một nữ sinh viên khoa Sử trường đại học Sài G̣n gửi cho tôi tháng 8 năm 2001: chú ơi, cháu xem trên tivi, truyền buổi bế mạc Đại hội IX, có những điều h́nh như không ai nghĩ đến mà làm cháu mất ngủ; ông Nông Đức Mạnh mới được bấu làm tổng bí thư vui mừng đứng dưới tượng đồng lớn cụ Hồ, c̣n trên cao là h́nh rất bự 2 cụ râu rậm: Mác và Lênin!. Sao vậy ? 2 cụ này là aỉ Làm ǵ cho dân ḿnh ? mà họ đặt cao vậy! Cháu lên thư viện trường, t́m tiểu sử và sách của 2 cụ; Marx sống từ 1818 đến 1883, Lénine từ 1870 đến 1924; cháu đọc hoài mà chẳng thấy 2 ông ấy viết ǵ về VN ta cả! cũng chẳng nói ǵ đến cái châu Á ta! H́nh như 2 cụ ấy chưa hề đặt chân đến châu Á, và chẳng biết chút ǵ đến nước VN ta! Cháu hỏi thầy dạy sử thế giới (thế kỷ 18 đến thế kỷ 20) về 2 vị này. Thầy uyên bác lắm, mà lại hẹn tuần sau trả lời; một tháng sau thầy mới t́m gặp em, nói chuyện lâu, khi thân mật tin cậy thầy mới nói nhỏ: ông Marx mang cho ta học thuyết đấu tranh giai cấp (nói h́nh tượng là con dao cắt cổ), c̣n ông Lénine cho ta học chủ thuyết chuyên chính vô sản, là chuyên chính của một đảng, thật ra là chuyên chính của một nhóm lănh tụ (nói h́nh tượng là cái cùm cho cả xă hội), em sửng sốt quá! Đọc thư em sinh viên, tôi vui quá, yêu quư thêm tuổi trẻ bên nhà, rồi nhớ đến buổi lễ vào đảng năm 1946, tôi nghiêm trang thề trước đến 4 cụ râu xồm, v́ c̣n có cụ Engels, và cả cụ Staline mà ở Nga nay người ta thường gọi là tên "đồ tể đỏ" không cần hạ giọng thầm th́. Th́ ra trí thức ta, sinh viên ta đâu có tối dạ ...

Mặt yếu nữa là chế độ độc đoán đi ngược lại xu thế dân chủ hoá của thời đại, đi ngược lại chủ trương hội nhập với thế giới; Đảng CS Liên Xô và Liên bang Xô viết - mẫu mực, cột trụ, chỗ dựa cơ bản của họ tan hoang -; Nam Dương, Thái Lan, Đại Hàn, Đài Loan, cho đến cả Cam Bốt ... mấy năm nay đă thực hiện dân chủ thứ thiệt, với tự do báo chí, tự do tôn giáo, bầu cử dân chủ; Hà Nội cứng họng, hết viện nổi cái "đặc điểm Á châu". Họ cứ phải chống chế, thanh minh để gỡ tội! Họ leo lẻo về xây dựng nền văn hoá mới, xây dựng xă hội văn minh, nhưng theo chúng tôi, không ǵ vô văn hóa, thiếu văn minh hơn là đàn áp dân của chính ḿnh, tịch thu quyền tự do của công dân ḿnh, của đồng bào ḿnh!

VNN: Là người thường xuyên theo dơi và liên lạc về trong nước, Ông nhận định ra sao về thái độ chung của sĩ quan Quân đội, của đảng viên đối với tư cách và khả năng của nhóm Lănh đạo Đảng hiện nay ? Riêng Ông th́ sao ?

Ông Bùi Tín: Một anh cán bộ quân sự cao cấp bạn thân của tôi sống giữa Hà Nội nhận định: nhóm lănh đạo hiện nay so với lớp lănh đạo trước kia chỉ là những "người lùn" cả về lư luận, tư cách, uy tín và quyền uy. Đă vậy, họ lại tự ḿnh đầy đoạ ḿnh, không gỡ bỏ cái chủ nghĩa Marx-Lénine méo mó dở hơi - con dao bầu và cái cùm oan nghiệp, nói theo lối nói ví von có h́nh tượng - làm cho cả xă hội điêu đứng theo. Họ thừa biết đây là gánh nặng, họ biết tỏng chủ nghĩa Marx đă phá sản tanh bành, nhưng họ tham quá v́ với gánh nặng ấy họ c̣n có thể chấm mút được khá nhiều! Họ chẳng ung dung thư thái đâu; vác trên vai chủ nghĩa Mác Lênin chết tiệt mà Liên Xô và Đông Âu đă gỡ bỏ, họ cứ như bị đày đoạ vác thánh giá của tà giáo - ma đạo nặng ngh́n cân qua sa mạc Gôbi!

Cũng một anh cựu chiến binh bạn tôi sống tại Hải Pḥng cho rằng nếu có nhà văn nào đi ghi chép hết những chuyện vừa thật vừa tiếu lâm (cũng từ thật mà phóng đại, thêm thắt mắm muối cho rôm rả, vui cửa vui nhà) th́ phải đến vài pho!

Từ tham quan ô lại chốn cung đ́nh đến cường hào gian ác nơi thôn dă; từ mua quan bán chức của các ban tổ chức đảng và chính quyền các cấp đến tệ nạn hối lộ, ăn chia hoa hồng và đút lót qua lớp lớp phong b́ ở mọi nơi mọi cấp! Họ chia động từ: tôi ăn, đồng chí ăn, chúng nó ăn, chúng mày ăn, chúng ta cùng ăn, cả bộ máy đảng ăn bẫm, cả bộ máy chính quyền ăn thoả thuê; rồi các cậu ấm cô chiêu làm giàu phi pháp, ăn chơi vô tội vạ, đốt tiền, phá của ra sao; sau đó lại chia động từ: đồng chí lau mồm cho tôi, tôi chùi mép cho đồng chí, tôi chạy tội cho vợ con đồng chí, đồng chí cứu vớt cho cháu và "bồ nhí" của tôi ... Có đi có lại cho toại ḷng nhau.

Ngành xây dựng là ngành ngốn ngân sách quốc gia lớn nhất; vậy mà nó lại là nơi nạn tham nhũng hoành hành khủng khiếp nhất. Theo báo trong nước, b» xây dựng chi năm qua 2,6 tỷ đôla, mà tham nhũng đến 500 triệu! Vậy mà có nhằm nḥ ǵ! nếu tính chi về xây dựng trong cả nước th́ số tiền tham nhũng lên đến 40% của vốn xây dựng! Các nhà đầu tư nước ngoài thốt lên: dân Việt hiền lành quá! thế mà để họ gọi là tham nhũng à! đó là cướp! (brigandage!), là ăn cướp có tổ chức (brigandage organisé)! là quan chức của bộ máy nhà nước thông đồng với nhau để cướp tiền bạc, của cải của xă hội, của toàn dân. Ở bất cứ một xă hội nào khác th́ bộ trưởng xây dựng và cả bộ trưởng tài chính chịu trách nhiệm về quản lư ngân sách đă bị tù từ lâu! Ở bất cứ một nước dân chủ nào th́ chỉ tham nhũng đến 5%, hay 10% vốn xây dựng là đă thành scandale - vụ bê bối lớn, chấn động công luận, sôi sục báo chí, tạo dông tố trong các phiên họp Quốc hội, và cả thủ tướng cùng chính phủ sụp đổ như chơi!

Các chiến sỹ dân chủ gọi đây là "làm thịt" nhà nước vô tội vạ, như làm thịt một con ḅ rồi chia nhau suốt lượt, quan trên ăn miếng ngon, quan dưới nhận xương xẩu, vui vẻ cả, chỉ có thằng dân là đứng ngoài phải tung hô: chống tham nhũng muôn năm!

Một chính quyền mà ngành nào cũng ăn nhờ cái mà ḿnh có nhiệm vụ chống th́ c̣n ra cái thể thống ǵ nữa! Công an th́ tiếp tay, kết nghĩa với mafia; hải quan th́ lấy buôn lậu làm ''nghề'' chính; cơ quan chống ma tuư th́ là đầu sỏ buôn ma tuư; ngành giáo dục th́ đứng đầu bán bằng giả, bán đề thi; ngành giam tù th́ chuyên thả tù theo cổng sau để thu tiền; ngành ngoại giao th́ thu tiền qua bán vida, hộ chiếu, mà phần lớn là vida và hộ chiếu giả mà thật, nghĩa là người giả, tên giả, nhưng ảnh thật, dấu thật!

Có chính phủ nào cầm quyền bệ rạc đến vậy! C̣n có thể gọi là chính quyền, chính phủ hay không ?

Báo Lao Động từ trong nước đưa tin cho biết theo báo cáo của Thanh tra chính phủ trong 2 năm qua có đến 197.686 vụ tố cáo về tham nhũng, nhưng mới điều tra xét xử được có 280 vụ, với 669 bị cáo! Hăy làm con tính! Những con số ấy nói lên điều ǵ? Các vị tha hồ hô hào, ra nghị quyết, gào lên về cái đại nạn nội xâm này, để rồi dơ cao tay đánh sẽ, đánh cho có vẻ đánh; 2 năm mà xét xử chưa được 2 phần ngh́n vụ! phải ngh́n năm nữa mới xử hết! trong khi mỗi ngày lại xuất hiện mấy trăm vụ mới! Quả là: tham nhũng muôn năm! Và bọn tham nhũng tung hô to nhất: Đảng CS, đảng ta muôn năm! là chí lư!!

VNN: Theo Ông nhận định, hành động bán nước của Lănh đạo Đảng CSVN đă tác động ra sao đối với đồng bào ta trong nước ?

Ông Bùi Tín: Trong nước, trước đây ít ai chú ư đến vấn đề biên giới và lănh hải, hải đảo. Những người lănh đạo cố im hơi lặng tiếng về các hiệp định kư với TQ. Nhưng từ cuối năm 2001 tin trên báo và đài nói về việc cắm mốc dọc biên giới th́ nhiều người quan tâm, bàn tán và t́m hiểu. Các tin và b́nh luận từ nước ngoài qua thư từ, tài liệu, internet, Việt kiều về nước ... làm cho nhiều người quan tâm hơn.

Thái độ ấp úng, úp úp mở mở của nhà cầm quyền càng làm cho dư luận hoài nghi và bực bội. Nhiều thắc mắc mà không ai giải đáp. Tại sao chỉ công bố hiệp định phân định biên giới trên bộ trên báo Nhân dân điện tử mà không công bố trên báo chí hay in thành sách nhỏ để công luận được rơ ? tại sao trên Nhân dân điện tử lại không có 64 tấm bản đồ đi kèm, mà khả năng máy điện tử có thể tiếp nhận hàng trăm bản đồ với bất kỳ tỷ lệ nào ? Tại sao tin về việc quốc hội thông qua bản hiệp định ấy lại sơ sài đến vậy ? ai thay mặt chính phủ tŕnh bày ? có ai chất vấn không ? có thảo luận ǵ không ? có biểu quyết không ? Tại sao vùng Cửa Nam quan và vùng Bản Dốc lại không c̣n là của ta ? Không một ai trả lời!

C̣n về hiệp định phân định Vịnh Bắc bộ lại càng bí hiểm. Tại sao không công bố nội dung hiệp định ? Tại sao hiệp định đă được kư từ 25/12/2000 - đă hơn 2 năm rồi - mà đến nay vẫn chưa đưa ra quốc hội thông qua ? Quốc họp mới họp 2 kỳ rồi mà sao không một ai dám nêu lên dù chỉ một câu vấn đề hệ trọng này! Tại sao lại nhượng bộ cho TQ hơn 11.000 km vuông so với hiệp định Pháp - nhà Thanh hồi 1887, như ông thứ trưởng Lê Công Phụng thú nhận ?

Ở trong nước cũng như ở ngoài nước, nhiều người lên án nhóm lănh đạo đảng CS đă bán đất, bán vùng biển cho TQ là v́ những lúng túng, úp mở, quanh co, không rơ ràng minh bạch như vậy; chưa nói những nhượng bộ to lớn rơ ràng, đă được thú nhận công khai mà vẫn căi chày căi cối là "thoả đáng, hợp lư, b́nh đẳng, có đi có lạí" !

Họ bắt bớ, đầy ải, kết tội những Lê Chí Quang, Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Quế Dương, Trần Khuê ... chính v́ các anh dám vạch mặt họ về cái vụ những hiệp định mờ ám này! Thật là hèn hạ đến cùng cực; người cầm quyền phạm tội lớn, lại đi xử tội những công dân lương thiện dám tố cáo tội ấy trước công luận!

Về các hiệp định ấy, chúng ta hăy xem họ thi gan với công luận đến đâu, trong khi nhóm lănh đạo TQ không ngừng thôi thúc họ phải sớm thông qua và thực hiện hiệp định về lănh hải cũng như về hợp tác nghề cá trong Vịnh Bắc bộ ...

Cảnh khạc chẳng ra cho, nuốt chẳng vào cộng với cảnh trên đe dưới búa của nhóm lănh đạo "người lùn" ở Hà Nội quả thật không dễ chịu chút nào!

Các sỹ quan QĐND và các Cựu chiến binh từng đổ máu giữ ǵn biên cương và vùng biển cực kỳ nhạy cảm với các vấn đề trên và họ quyết không chấp nhận bất cứ một sự nhượng bộ nào.

VNN: Cảm ơn Ông. Ông là người hiểu biết nhiều về Đại Tướng Vơ Nguyên Giáp. Xin Ông cho biết cảm nghĩ thực sự của Tướng Giáp đối với các Lực lượng Dân Chủ hiện nay như thế nào ? Các Lực lượng Dân Chủ có hy vọng ǵ không vào sự ủng hộ của thành phần Quân đội ?

Ông Bùi Tín: Ông Giáp đă vào tuổi 92; ông là một con chim bị bắn hụt - kinh cung chi điểu; tôi nói chuyện rất nhiều lần với ông, nhiều lúc thân mật và tin cậy; ông bị Lê Duẩn và Lê Đức Thọ cố t́nh hạ thấp, rồi bị Văn Tiến Dũng, Lê Đức Anh và Đoàn Khuê, cả 3 đều là đại tướng và đều là bộ hạ của Lê Đức Thọ, d́m xuống. Ông nhẫn nhục v́ một mặt sợ bị tổ chức của đảng trừng phạt, bị mang tiếng là chống đảng, phá hoại khối đoàn kết thống nhất của đảng, mặt khác ông cho rằng giữ cho được cái tiếng thơm người hùng của Điện Biên Phủ, của 2 cuộc kháng chiến thắng lợi là đủ yên ḷng để nhắm mắt.

Tuy nhiên ông vẫn biểu thị khi th́ kín đáo khi th́ công khai thiện cảm với tướng Trần Độ tiêu biểu cho các chiến sỹ dân chủ, như ông cùng vợ vào Quân y viện 108 thăm ông Trần Độ và gửi ṿng hoa lớn viếng ông Độ ... Sau khi ṿng hoa ông bị họ xấc xược cắt bỏ chức Đại tướng, tôi có gửi thư cho ông yêu cầu ông hăy mạnh dạn bênh vực các chiến sỹ dân chủ bị đàn áp, nhân danh lương tâm và công lư, ông sẽ được cả xă hội, Quân đội, trí thức, tuổi trẻ ngưỡng mộ bội phần. Tôi vẫn chờ dù chỉ một lời phát biểu nhỏ mà tác dụng lớn của ông. Tôi coi đó là một cử chỉ danh dự của người làm tướng trước khi vĩnh biệt cuộc đời, hiểu rơ: nhất tướng công thành vạn cốt khô. Tôi tha thiết nói lên lời tâm huyết với ông: xin chớ để anh em đồng đội trách cứ rằng anh thấy đồng đội lâm nguy mà không cứu, trong khi chỉ một câu thôi của anh là cứu được. Tôi xin nhắc lại lời tâm huyết ấy nhân dịp này.

Các cựu chiến binh là thành phần quan trọng của lực lượng dân chủ. Càng bị đàn áp lực lượng dân chủ càng phát triển.

VNN: Ông nhận định như thế nào về những thay đổi lớn của Cộng sản TQ sau Đại Hội Đảng Lần thứ 16 tháng 11 năm ngoái ? Có ảnh hưởng đến t́nh h́nh Việt Nam không ? Nếu có th́ như thế nào, thưa Ông ?

Ông Bùi Tín: Đảng CSVN đến nay vẫn học theo TQ. Lê Khả Phiêu từng tuyên bố: Đảng TQ đổi mới thành công th́ đảng VN cũng thành công; đảng TQ thất bại th́ đảng VN cũng thất bại.

Sau Đại hội 16 của ĐCSTQ, với học thuyết 3 đại diện của Giang Trạch Dân, giai cấp tư sản từng bị coi là đối tượng phải loại bỏ, là kẻ thù phải tiêu diệt nay trở thành một lực lượng cách mạng cơ bản, được mời gọi gia nhập đảng CS. VN đến nay chỉ hoan nghênh, chào mừng thành công chung chung của đại hội, chưa b́nh luận hoan nghênh học thuyết mới, tư tưởng mới của Giang. Chúng tôi đang theo dơi và t́m hiểu.

Có người cho rằng đảng CSVN c̣n thận trọng. Nhưng cũng có anh em trong nước cho rằng nhóm lănh đạo đảng CSVN ma lanh ma cuội, đă nhanh nhẩu hơn thầy dạy ḿnh, đă tự biến ḿnh thành tư sản mới, tư sản đỏ, chớm chớm mafia đỏ, sớm phản bội giai cấp vô sản, phản bội các tầng lớp lao động, thâm hiểm, cáo già hơn giai cấp tư sản dân tộc trước 1945 nhiều.

VNN: Xin Ông một câu hỏi cuối: Nhân dịp đầu năm mới, qua diễn đàn nầy, Ông muốn có lời ǵ thêm cùng đồng bào và các Chiến Sĩ Tranh Đấu Cho Dân Chủ Việt Nam trong nước không ?

Ông Bùi Tín: Tôi xin gửi lời chúc phúc đầu năm đến đồng bào thân yêu trong cả nước!

Tôi gửi lời chúc thân ái nhất các anh chị em cựu chiến binh đồng đội cũ của tôi

Tôi gửi lời chúc đầu năm đến tất cả anh chị em nhà báo đồng nghiệp của tôi, chúc các bạn sắc sảo trong suy nghĩ, sắc bén ở ng̣i bút, phân biệt cái thật và cái giả, nhất là cái giả mà như thật, tự ḿnh t́m ra sự thật và can đảm nói lên sự thật, viết những bài viết thật là tâm huyết của chính ḿnh!

Tôi tin yêu vô cùng chúc các bạn trẻ thân thiết hăy nuôi dưỡng ḷng dạ sáng trong như Ức Trai - Nguyễn Trăi, tiết nghĩa như Chu văn An, dấn thân cho tiến bộ như Nguyễn Trường Tộ, tự tin ở chính ḿnh và thế hệ ḿnh, trí tuệ và tâm linh đều cao đẹp hơn thế hệ đi trước, tự ḿnh cứu thế hệ ḿnh và các thế hế tiếp theo!

Tôi gửi lời chúc đặc biệt thân thương đến các chiến sỹ dân chủ gan vàng dạ sắt, đang trực diện đấu tranh với thế lực cầm quyền hung hăn; chúng ta có chính nghĩa, có cả thời đại mới tiếp sức, có ḷng dân sưởi ấm; tiềm năng yêu nước, yêu dân chủ của nhân dân ta là vô tận; các bạn đang đi tiên phong trong cuộc cách mạng dân chủ của đất nước ta; vinh dự biết bao khi các bạn đứng trên đầu sóng ngọn gió; các bạn chính là những người VN tinh tuư nhất, đang cùng nhân dân làm nên lịch sử mới của dân tộc.

Các bạn chính là Mùa Xuân của Đất nước Việt Nam!

Xin kính chào tất cả các bạn độc giả, và cám ơn anh Vơ Triều Sơn và các anh các chị ở VNN.

Vơ Triều Sơn: Đại diện cho hăng thông tấn VNN, tôi xin chân thành cảm ơn Ông Bùi Tín đă dành nhiều th́ giờ quư báu cho VNN thực hiện cuộc phỏng vấn rất hữu ích nầy. Nhân dịp đầu năm mới Quư Mùi, một lần nữa, tôi xin kính chúc Ông cùng Quư quyến và tất cả Bà con thân thuộc bên nhà một năm mới được mọi sự tốt lành và thành đạt như ước nguyện.


Bùi Tín

1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com