Nhân một bản góp ư với văn kiện Đại hội X :

    

Hăy vượt lên chính ḿnh !

       * bản góp ư có chất lượng       * kiên tŕ theo cái ’’mù mờ ‘‘ ?

      * Tổ quốc và Dân tộc        *  kịch bản nào đây

Bùi Tín

 

Bản góp ư của ông Dương Trung Quốc cho các văn kiện dự thảo của Đại hội X đảng CS Việt nam chỉ có 3 trang. Ông Dương Trung Quốc là Giáo sư Tiến sỹ môn lịch sử, hiện là Tổng thư kư Hội khoa học Lịch sử Việt nam, đồng thời là đại biểu Quốc hội khoá XI hiện tại, cũng là uỷ viên đoàn chủ tịch Mặt trận Tổ quốc. Ông nhận tập văn kiện dự thảo Đại hội X và được mời góp ư. Ông là người ngoài đảng.

 

* thẳng thắn đáp lại thịện t́nh : ông Dương Trung Quốc cảm kích khi nhận được lời mời góp ư của đảng. Ông là một trí thức loại hàng đầu của đất nước. Không phải trí thức nào cũng được đảng mời góp ư. Ông đánh giá đó là ‘’thiện t́nh‘’ của đảng đối với ông. Và ông đáp lại – như ông nói - bằng sự ‘’thẳng thắn‘’.

Ông thẳng thắn nói rằng các văn kiện chưa có tính thuyết phục. Nghĩa là nếu ông  là đảng viên các văn kiện này ông sẽ không chấp nhận. V́ sao ? v́ ‘’chủ nghĩa Mác – Lê’’ và ‘’chủ nghĩa xă hội’’ mà đảng hô hào phải kiên định giữ vững th́ nay chỉ c̣n một thiểu số rất nhỏ quốc gia c̣n gắn bó. Ông thẳng thắn cho rằng đây là kiểu ‘’kiên định’’ của các nhà nho e ngại đụng chạm đến những tín điều họ đă trót dấn thân phụng sự.

Ông thẳng thắn nêu rằng các văn kiện đề cập nhiều đến nguy cơ ‘’diễn biến hoà binh‘’ song lại không lưu tâm ǵ đến nhiệm vụ bảo toàn chủ quyềnlănh thổ của Đất nước. Ông cảnh báo chủ quyền và lănh thổ đang bị gậm nhấm bằng rất nhiều thủ đoạn thâm hiểm. Chuyện bán đất, bán biển đấy ! Nhục chưa !

Về chống tham nhũng, ông chỉ rơ chỉ có những người có quyền, quan chức mới lợi dụng quyền lực để ḅn rút của công. Tệ tham nhũng trước hết khu trú trong đội ngũ đảng viên. Ông cũng nói thẳng rằng việc kê khai tài sản minh bạch gặp khó khăn chỉ v́ chưa có sự gương mẫu từ trên cao.

Ông Dương Trung Quốc ‘’không b́nh luận’’ - một cách lịch sự để nói là không tán thành –  việc chỗ nào cũng treo cờ đảng – búa liềm - bên cạnh cờ đỏ sao vàng, cùng với khẩu hiệu ‘’đảng CS quang vinh muôn năm‘’ , thay cho việc trước đây nhân dân thường nêu cao khẩu hiệu ‘’Tổ quốc trên hết‘’ cùng với bàn thờ Tổ quốc ở các cơ quan và cả gia đ́nh. Ông gián tiếp phê phán thái độ ngạo mạn và cưỡng ép của đảng, lấn lướt tinh thần dân tộc và ḷng yêu nước của nhân dân.

Cuối cùng ông lên án thái độ chia rẽ địa phương của cơ quan lănh đạo đảng, như Bộ chính trị 15 người th́ cứ phải chia Bắc, Trung, Nam mỗi vùng 5 người, rồi chọn Dung Quất làm nơi xây dựng cơ sở lọc dầu lớn dù các điều kiện kinh tế thiên nhiên không thuận, phản ánh một năo trạng địa phương rất lạc hậu, tai hại.

Ba trang góp ư của ông có chất lượng cao. Ông nói thẳng ra rằng các văn kiện Đại hội X là không thể nuốt nổi, phải từ bỏ hẳn chủ nghĩa Mác – Lê và chủ nghĩa xă hội, phải đặt dân tộc và tổ quốc lên trên hết, không được để chủ quyền và lănh thổ đang bị gặm nhấm, các cán bộ cao nhất hăy gương mẫu kê khai tài sản, và từ bỏ óc địa phương ! Ông nghĩ theo tư duy của kẻ sỹ, không cảm thấy mang ơn ai và phải trả ơn ai hết, dù ông thừa biết trước rằng rất có thể họ không chấp nhận một lời góp ư nào của ông và c̣n trả thù ông, như ông sẽ mất chức đại biểu Quốc hội khoá XII (sẽ bàu vào giữa năm 2007).

Lời kết luận của ông nói lên thái độ thật tâm :‘’ Tôi biết rằng những ư kiến đóng góp của tôi có thể đụng vào những « vùng nhạy cảm ». Nhưng khi đảng đă tin mà hỏi th́ chẳng có lẽ ǵ mà không trả lời một cách thật tâm ‘’.  Sự thật là họ không tin mà vẫn hỏi. Hỏi rồi không cần nghe trả lời. Hàng ngàn, vạn câu trả lời có chất lượng, họ đều cho vào sọt rác, cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Tôi từng nói : tôi đă nghĩ 2 tháng ṛng để cân nhắc rằng đây là thái độ vô văn hoá và vô giáo dục của bộ chính trị. Họ từng mời các nhà cách mạng lăo thành, các Học viện, các Viện nghiên cứu, đoàn chủ tịch Mặt trận, Ban thường trực Quốc hội, vài ngày nữa cả hơn 400 đại biểu Quốc hội đang họp cũng ‘’được mời ‘’ góp ư, hoàn toàn là tṛ đùa ‘’dân chủ ‘’. Cái thói ‘’mục hạ vô nhân ‘’.

 

* vượt lên chính ḿnh : đă hơn một năm nay, từ khi bộ chính trị mời góp ư vào văn kiện Đại hội X, đă có hàng ngàn, vạn ư kiến được phát biểu, lẽ ra báo Nhân Dân phải lựa chọn và công bố lên, để xem sự góp ư tập trung vào những điểm nào ? những ư nào được tán đồng nhiều, những ư nào bị bác bỏ nhiều. Thế mới là công nhận lợi ích của việc góp ư. Nhưng bộ chính trị và báo Nhân dân không làm, v́ họ sợ. V́ xem ra phần lớn ư kiến đều bác bỏ những nội dung cơ bản nhất của các văn kiện. Cho nên nhiều trí thức, đảng viên lăo thành tự ḿnh công bố trên mạng internet những ư kiến, kiến nghị, góp ư của ḿnh. Đó là nhà nghiên cứu Đặng Quốc Bảo, nhà kinh tế Lê Đăng Doanh, nhà toán học Phan Đ́nh Diệu, giáo sư Trần văn Hà, cụ Nguyễn văn Thi (Năm Thi), cụ Nguyễn Đoàn, cụ Nguyễn văn Bé, các tướng Vơ Nguyên Giáp, Chu Huy Mân, Nguyễn Quyết, Nguyễn Trọng Vĩnh, Lê văn Hiền, Đoàn Y Thành, Nguyễn Nam Khánh, Phạm Hồng Sơn, các đại tá Như Thiết, Vi Hùng, Anh hùng công an Nguyễn Tài, cán bộ Văn pḥng Quốc hội Trần Quốc Thuận, luật sư Trần Lâm, nhà ngoại giao Nguyễn Trung, các nhà báo Trần Đ́nh Bá, Nguyễn Trần Thiết, và gần đây là 27 trang của cựu thủ tướng Vơ Văn Kiệt, là ‘’con hùm xám đường số 4 ‘’ Đặng Văn Việt, giáo sư sử học Dương Trung Quốc. Bộ chính trị và báo Nhân dân càng ù lỳ, nhu nhược, nhắm mắt, bịt tai bao nhiêu th́ những tiếng nói trung thực, tâm huyết và đầy trí tuệ càng vang to để thức tỉnh các đại biểu đi dự đại hội đảng các cấp bấy nhiêu. Các nhân vật trên đây đă vượt lên chính ḿnh, vượt qua căn bệnh giáo điều cố hữu của đảng, từ bỏ cái tệ vâng dạ với mọi sự dạy bảo của đảng để được yên thân, tự ḿnh ngẩng cao đầu khẳng định giá trị và trách nhiệm của ḿnh.

 

Chủ nghĩa Mác – Lênin, chủ nghĩa xă hội là 2 vấn đề bị công luận bác bỏ rơ ràng nhất với lư do là : chủ nghĩa Mác – Lênin đă hoàn toàn phá sản ở châu Âu và ở Liên xô là quê hương chính của nó, c̣n chủ nghĩa xă hội th́ chưa h́nh thành nội hàm hoàn chỉnh của nó, c̣n phải nghiên cứu, phác hoạ và hoàn chỉnh dần trong tương lai. Không thể kiên tŕ một con đường đă hoàn toàn thất bại, và cũng không thể kiên tŕ một kiểu mẫu xă hội c̣n mù mờ như ảo ảnh.

Nhiều chính kiến yêu cầu cấp bách xây dựng ngay một nền dân chủ đa nguyên đa đảng, chấm dứt độc quyền chuyên chính của một đảng duy nhất - một ḿnh một chiếu - nắm trọn cả quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp, nắm trọn quyền tư duy và truyền thông – báo chí trong xă hội. Duy tŕ độc quyền toàn trị của đảng CS ( có hơn 2 triệu đảng viên) với cái công cụ tệ hại Ban tư tưởng và văn hoá, là  miệt thị đến cùng cực đối với 80 triệu nhân dân, coi nhân dân là ngu dốt không có khả năng tự ḿnh suy nghĩ, viết, nói,  là đi ngược với xu thế hoà nhập với thời đại.

 

Không phải ngẫu nhiên mà 2 bài luận văn gần đây của ông Nguyễn Phú Trọng về các văn kiện Đại hội X và của ông Đỗ Mười về ‘’ Định hướng xă hội chủ nghĩa cho đất nước ta ‘’ bị các nhà nghiên cứu trong, ngoài nước phê phán nặng nề, phản bác dứt khoát , triệt để đến vậy.

 

* Khi bộ ba này bừng tỉnh : Bộ chính trị đang đứng trước sự lựa chọn có tính chất quyết định. Thảo luận kỹ lại và tiếp thu những lời khuyên răn và can gián quư báu của những trí tuệ và tâm huyết trong và ngoài đảng, hay vẫn cứ một mực ù lỳ nhu nhược buông trôi.

 Từ trong nước, các chiến sỹ dân chủ điểm mặt cả 14 vị trong bộ chính trị và cầu mong sự h́nh thành khẩn cấp một hạt nhân vài ba vị bừng tỉnh. Anh em dân chủ nghĩ đến ông Lê Hồng Anh, sinh năm 1949, 56 tuổi, trẻ nhất trong bộ chính trị, bộ trưởng bộ công an. Tin từ trong gia đ́nh ông và bạn bè cũ ở Kiên Giang, gần đây ông tỏ ra chán nản về t́nh h́nh chính trị bê bối khó xoay xở. Ông tỏ mong muốn về nghỉ. Ông là Trưởng ban kiểm tra trung ương, được điều sang làm bộ trưởng công an khi ông Lê Minh Hương mất chức sau vụ án Năm Cam. Ông lên làm đại tướng không có một ngày học quân sự. Ông làm bộ trưởng công an cũng không qua một lớp học vỡ ḷng hay sơ cấp cũng như trung cấp nào về ngành an ninh, t́nh báo, cảnh sát và phản gián, những ngành mà dù có thâm niên 10, 20 năm vẫn c̣n là chưa đủ bản lĩnh. Đă vậy bộ công an do ông Lê Minh Hương để lại cho ông đầy vấn nạn hiểm nghèo. Các kiêu binh của Tổng cục 2 được ‘’thái thượng hoàng‘’ họ Lê và họ Đỗ khuyến khích lộng hành phá nát bộ công an đến mức không c̣n có nguyên tắc và pháp luật nào nữa. Ông Lê Hồng Anh là người mong muốn lập lại trật tự của bộ, nhưng ông cũng nhận rơ sự bất lực của ḿnh. Trong cuộc họp Trung ương lần thứ 12 (tháng 7/2005), ông được giao nhiệm vụ  : cầm đầu ‘’ Ban đặc biệt về xử lư các vụ án Sáu Sứ, T4 và Tổng cục II’’, gồm có 5 người ( 4 vị khác là Trưởng ban nội chính trung ương đảng Trương Vĩnh Trọng, Viện trưởng kiểm sát tối cao Hà Mạnh Trí,hai thứ trưởng công an Nguyễn Khánh Toàn và Nguyễn Văn Hưởng). Nếu ông nhận ra trách nhiệm to lớn của ḿnh, chọn người cộng tác có công tâm, khôn khéo h́nh thành một hạt nhân lành mạnh trong bộ chính trị, th́ ông có thể làm nên đại sự cho đất nước. Nhiều người mong ông : cờ đến tay, hăy phất cao, phất mạnh, góp phần giải quyết một vấn nạn cực lớn.

Người thứ hai anh em trong nước mong chờ sự bừng tỉnh là ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Tuy ông từng từ chối chức này v́ cảm thấy đuối sức, nhưng nay ông đă có đến 4 năm kinh nghiệm. Bà con người các dân tộc Việt bắc mong ông có dịp đến thăm mộ và hồi phục danh dự cho Thượng tướng Chu Văn Tấn, ‘’con hùm sám Bắc Sơn ‘’, lănh tụ các dân tộc Việt bắc, bị lao tù hồi 1978 và chết trong tủi nhục. Cho đến nay, ông không đứng hẳn về phe phái nào trong đảng sẽ giúp ông có tiếng nói khách quan, coi trọng lẽ phải và luật pháp, ngay thẳng trong việc xử lư các vụ việc phức tạp. Dấn thân cho công lư quang minh, ông Mạnh sẽ có thể để lại h́nh ảnh một tổng bí thư sáng suốt, có công tâm, gỡ được rối trong một hoàn cảnh rất hiểm nghèo. Ông sẽ tự ḿnh cải chính nhược điểm do dự, nhu nhược, thiếu kiên quyết mà dư luận thường nhận xét về ông.

Người thứ ba mà anh em trong nước nghĩ đến là ông Phan Diễn, thường trực ban bí thư trung ương đảng, có chức vụ như là phó tổng bí thư. Ông sống tương đối giản dị, không có điều tiếng ǵ. Ông hay đọc sách báo và chịu suy nghĩ. Nhiều người cho rằng ông có tác phong thư lại, hay ngồi bàn giấy; đây là nhược điểm có thể khắc phục. Ông từng chất vấn ông Nam Khánh và đôi co với ông Đoàn Duy Thành, sau đó ông thanh minh rằng  ‘’do sức ép ‘’, ‘’v́ nhận thức chưa rơ ‘’.

Một khi hạt nhân ngay thẳng trong bộ chính trị h́nh thành, anh em dân chủ trong nước cho rằng thủ tướng Phan Văn Khải – mà quan điểm chính trị rất gần với cựu thủ tướng Vơ Văn Kiệt – cũng như ông Nguyễn Minh Triết, bí thư thành uỷ Sài g̣n sẽ đồng t́nh cao.

Tiếp đó, các ông Trương Tấn Sang, Trương Quang Được, cho đến ông Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Văn An, đều là uỷ viên bộ chính trị, cũng có nhiều khả năng ngả theo.

Khi hạt nhân tích cực của bộ chính trị đạt đến đa số 9 trên 14 người th́ nhiều vấn đề dư luận trong đảng và trong xă hội nóng ḷng trông đợi sẽ nối tiếp xảy ra. Vụ án Sáu Sứ, T4, Tổng cục II được xử lư, - khối ung thư được mổ sẻ, các văn kiện tŕnh Đại hội X được sửa chữa bổ xung, nhân sự cho Đại hội X sẽ được lựa chọn xứng đáng, bầu cử Quốc hội khoá XII sẽ không c̣n kiểu chán ngấy và không chính danh v́ ‘’đảng chọn dân bầu ‘’. Quá tŕnh hội nhập với thế giới dân chủ sẽ không c̣n trục trặc gay go…

Đảng CS Việt nam ưa học kinh nghiệm của đảng CS Trung quốc. Vậy th́ đây. Hăy học thái độ kiên quyết xử lư nhóm 4 uỷ viên bộ chính trị  sau khi nhóm này lộng quyền  nhất vào năm 1976 là : Giang, Trương, Vương, Diêu,- được gọi là ‘’lũ 4 tên ‘’, tạo điều kiện cho Trung quốc bước vào thời kỳ đổi mới sau đó. T́nh h́nh đất nước Trung quốc sẽ ra sao nếu cứ nhu nhược ù lỳ với ‘’lũ 4 tên’’ ?

 

* kịch bản nào đây ? Trên đây là một kịch bản có khả năng xảy ra, với điều kiện một số uỷ viên bộ chính trị đang có quyền lực hiểu ra vấn đề, có công tâm và ư chí dám vượt lên chính ḿnh, tập họp lại thành một hạt nhân trung tâm rồi thu hút thêm một số uỷ viên bộ chính trị khác để tạo nên một đa số vững chắc thuận lợi. Việc này sẽ cô lập nhóm giáo điều, bảo thủ, phạm pháp và vi phạm điều lệ đảng, đang bị phần lớn đảng viên vạch mặt và cả xă hội khinh thị, lên án. Nhóm này sẽ bị cô lập cao độ và bị xử lư cùng với những kẻ phạm pháp khác trong các vụ án nghiêm trọng đă nêu.

Có thể có những kịch bản khác, trên đại thể là cái thiện chống lại cái ác, tiến bộ đẩy lùi thoái hoá, yêu nước thương dân đẩy lùi thái độ vô trách nhiệm ích kỷ cá nhân. Những kịch bản này chỉ có thể trở thành hiện thực khi có thêm thật nhiều tiếng nói ‘’vượt lên chính ḿnh ‘’ như đă nhắc đến trên đây, nhân bàn về bản góp ư của giáo sư Dương Trung Quốc. Và rất cần đến những tiếng nói ngay thật trung thực nữa của đồng bào, của tuổi trẻ trong và ngoài nước, dồn dập công khai góp ư với các văn kiện cực kỳ bảo thủ giáo điều đă được đưa ra.

Cuộc họp lần thứ 13 của ban chấp hành trung ương đảng sẽ họp vào cuối năm 2005 hoặc đầu năm 2006, và tại cuộc họp này ‘’ Ban đặc biệt về xử lư các vụ án Sáu Sứ, T4, Tổng cục II ‘’ sẽ phải tŕnh ra bản báo cáo cụ thể của ḿnh. Nhóm -   (phải gọi là một ‘’nhúm ‘’ mới đúng ) - giáo điều bảo thủ trong bộ chính trị vẫn chủ trương ‘’khoanh lại ‘’, bóp ngẹt vụ án, theo cái nếp nghĩ kiểu Staline và Mao Trạch Đông thời xa xưa : ta là Chúa tể, ta là Vua, ta là Đảng, ta là Nhà nước, ta là Chân lư. Ta muốn ǵ được nấy. Đây là một sự thách thức ngạo mạn mang đúng dấu ấn của 2 vị thái thượng hoàng cứ muốn làm ‘’cha’’ cái đảng CS khốn khổ này ngay cả sang thời đổi mới, dù cho nhị vị không c̣n chút quyền lực nào.

Già néo ... đứt giây ! Để xem ! Tại cuộc họp trung ương 13 sắp tới chẳng lẽ gần 150 vị trung ương đều vô cảm và bất động, trốn bỏ trách nhiệm của ḿnh ?

Vỉa hè Hànội và Sài g̣n đang đánh cá cược rất lớn về sự ngả ngũ của các vụ án ly kỳ trên đây.

Lại tiền ! Thật ra nó liên quan đến chuyện to lớn hơn rất nhiều : tiền đồ đất nước Việt nam ta, tiền đồ nhân dân Việt nam ta giữa một thế giới đang chuyển động với tốc độ cao về phía trước trên mọi mặt.

Bùi Tín

Paris, tháng 11-2005.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com