Bùi Tín đáp lễ ông Duy Hoàng báo Nhân Dân

Thư ngỏ :

                                         Bùi Tín đáp lễ ông Duy Hoàng

 

 Tôi đọc bài ‘’ Tột cùng của sự phản bội ‘’ của ông trên báo Nhân dân ngày 25 tháng 10 với nhiều thích thú. V́ gần 14 năm nay, báo Nhân Dân đă ‘’quên‘’ mất tôi; nhường cho báo An ninh thế giới viết vài bài rất lèm nhèm hạ cấp về Bùi Tín; nay báo Công an và An ninh bị cả xă hội lên án về hám lợi, chuyên đưa các vụ án ly kỳ, giật gân, dâm dật và hèn mạt nhất để ‘’ định hướng cho thanh thiếu niên tàn phá an ninh xă hôi ‘’; mới đây, tên đại tá phó tổng Đặng Vương Hưng hiện nguyên h́nh là một tên lưu manh đê tiện, bỏ túi gần 3 tỷ đồng tiền nhuận bút cuốn Nhật kư của anh thanh niên Nguyễn văn Thạc, rồi dùng tiền ăn chơi trác táng, mua cả 2 chị em cô nhân viên dưới quyền, để bị quay phim, cứng họng và bị c̣ng tay; cả làng báo biết tường tận vụ scăngđan cỡ bự này, nhưng bộ công an và bộ chính trị vẫn chủ trương ‘’khoanh‘’ lại, ém nhẹm v́ quá nhơ nhớp, như vụ án siêu nghiêm trọng Tổng cục 2 vậy.

Tôi thích thú được báo của đảng CS chiếu cố tận t́nh đến vậy chỉ do một lá thư rất ngắn của tôi gửi anh chị em trong cuộc Họp mặt dân chủ năm 2005 vừa qua. Tôi nghĩ dù cho báo Nhân dân là tờ báo ế ẩm nhất, gần như không có ai hỏi mua, chỉ bắt buộc các cơ sở đảng lấy tiền nhà nước mua về không phải để đọc mà để làm những việc khác, nhưng ít nhất báo Nhân dân cũng có thể khá hơn báo Công an về lập luận, lư lẽ chứ ! Tôi đă thất vọng. Bài của ông chỉ nhận xét là tôi cao ngạo, tự cho là nhân vật lịch sử, mà chẳng có một dẫn chứng nào, để rồi vu cáo : tột cùng phản bội !

Ông kết tội tôi ‘’phản bội tột cùng‘’, xin ông cho biết tôi phản bội ai? về chuyện ǵ? Tôi biết rằng bức thư rất ngắn của tôi đă chạm nọc cái nhóm cầm quyền quan thầy của ông; nó phơi bày bộ mặt thật đạo đức giả của họ; nó đưa ra ánh sáng công luận một vài tội lỗi ‘’trời đất chẳng dung tha, người người đều căm giận‘’ của họ. Họ lệnh và có thể là thuê ông phản pháo v́ bị chạm nọc. Ai chẳng biết 14 vị hiện tại trong bộ chính trị đều từng tuyên thệ phục vụ nhân dân, phục vụ giai cấp vô sản, giáo dục đảng viên thương yêu người nghèo khổ, leo lẻo: ‘’gian khổ dẫn đầu, hưởng thụ đi sau nhân dân’’, th́ nay ai đă bỏ rơi tuyệt đa số nhân dân trong đói nghèo, bất công? kẻ nào chen đạp nhau dẫn đầu để trở thành đại tư bản đỏ, đại gia, nhà cao cửa rộng, chiếm hàng trăm, hàng ngàn mét vuông, thành đại địa chủ đỏ ? Tôi xin chân thành nhường cái danh hiệu ‘’tột cùng phản bội’’ cho các quan thầy của ông Duy Hoàng, như Nguyễn Khoa Điềm, kẻ ngạo mạn chủ trương tàn phá Đàn Nam Giao giữa kinh thành Huế lập từ xa xưa để tế Trời Đất, kẻ bênh vực tên mafia Năm Cam, tên bồi bút Trần Mai Hạnh cũng như tên cuồng dâm Lương Quốc Dũng, kẻ nhẫn tâm chủ trương đàn áp bà con nghèo khổ bị bọn cường hào đỏ cướp nhà cướp đất đi khiếu kiện ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, đến mức người oan phải tự thiêu ! Và ai nữa đă hèn hạ nhượng hàng trăm cây số vuông đất, hàng vạn cây số vuông lănh hải trong Vịnh Bắc bộ cho bọn bành trướng Bắc kinh, nay lại hiến vô vàn tài nguyên trong ḷng biển, ḷng đất cho chúng theo hiệp định đánh cá chung và khai thác chung Vịnh Bắc bộ mà Hồ Cẩm Đào vừa được thoả măn. Có lẽ danh hiệu ‘’tột cùng phản bội ‘’ dành cho trường hợp này là hợp quá đi chứ !

Tôi yêu cầu ông Duy Hoàng trả lời tôi công khai trên báo Nhân Dân , tốt nhất là từng điểm một, lấy công luận xă hội làm trọng tài. Cũng mong ban biên tập báo Nhân Dân có dũng khí đăng bài này của tôi cũng như bức thư ngắn tôi gửi HMDC 2005 mà Duy Hoàng đă dùng để chụp cho tôi một cái mũ rộng vành quư báu và hiếm hoi. Đó là thái độ có văn hoá của mọi tờ báo lương thiện biết tự trọng và biết tôn trọng độc giả trong thời đổi mới.

Nay kính,  Bùi Tín.

Paris. 4/11/2005.

  

Tột cùng của sự phản bội

Cập nhật  17:14 ngày 25-10-2005

http://www.nhandan.com.vn/tinbaidadang/noidung/?top=37&sub=50&article=44886

Mới đây, ông Bùi Tín viết  Thư ngỏ thân gửi các anh, chị trong « họp mặt dân chủ » đăng trên trang www.danchimviet.com. Tác giả Duy Hoàng đă viết thư dưới đây gửi ông Bùi Tín:

Vừa rồi, tôi đọc thư ngỏ của ông gửi anh chị em trong cuộc "họp mặt dân chủ” đăng trên trang www.danchimviet.com đầu tháng 10-2005.

Thưa ông! Thật t́nh tôi phải giữ b́nh tĩnh, ḱm ḿnh lắm lắm để đọc nhiều lần. Không phải để đồng cảm mà để ngẫm nghĩ trọn vẹn ư đồ người viết.

Để hiểu một con người (không phải CON NGƯỜI nào cũng được viết hoa như Mac-xim Go-rơ-ky của nước Nga nói), phải hiểu sâu quá khứ, hiện tại sống và hành động của họ. Chắc ông đồng ư với tôi về tiền đề này. Bởi ông đă từng viết sách, viết báo và đăng đàn biết bao điều không đúng sự thật mà vẫn tỉnh bơ tự cho ḿnh là người hiểu biết, là nhân chứng sống để đánh tráo khái niệm.

Tôi không làm cái điều “vạch áo xem lưng" đời tư người khác để ông vin vào đó mà vu cho là " vi phạm nhân quyền". Tôi chỉ xin nêu hai thí dụ rất nhỏ mà ông đă tự phong cho ḿnh. Thứ nhất, sự có mặt của ông ngày 30-4-1975, kết thúc chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, giải phóng hoàn toàn miền nam, mà mỗi dịp kỷ niệm ông thường t́m cách đăng đàn. Ngày ấy, ông đâu phải là người duy nhất trong thời điểm chính phủ cũ đầu hàng vô điều kiện. Cũng không phải là người có mặt đầu tiên trong đoàn quân chiến thắng (chưa kể các nhà t́nh báo, những người tham gia vận động chính quyền cũ có mặt trước đó). Biết bao nhân chứng hiện đang sống và đầu óc họ minh mẫn nhớ như in sự kiện lịch sử này. Ấy vậy mà trong sách, trên báo ông lại lập lờ đánh lận con đen, khoe ḿnh như một nhân chứng vĩ đại (?). Thứ hai, chức tước của ông trước ngày đào tẩu. Ông được cử tham gia Hội báo Nhân Đạo (L'humanite') của Đảng Cộng sản Pháp. Sau hai ngày dự hội báo, ông xin về muộn, rồi xin được ở lại thêm một thời gian chữa bệnh. Lần lữa kéo dài măi để tiến đến thời điểm thật sự quay lưng. Có thánh mới biết trước được một con người như ông, ở thời điểm ấy, dám làm một việc động trời như thế. Ấy vậy mà ông lập lờ tự phong cho ḿnh là tổng biên tập báo này, báo nọ. Tṛ này của ông là để đánh lừa những người ít hiểu Việt Nam, càng không biết t́nh h́nh báo chí Việt Nam. Rất nhiều, vô vàn điều ông viết, ông nói đều từ đầu óc ông nghĩ ra, chắp nối, nhào nặn và hư cấu mà thành. Nhưng điều lố bịch là để những điều xằng bậy lừa đảo được mọi người, ông luôn luôn dựa dẫm vào cái cọc nhân chứng, mũ măo chức tước này.

Ngày ông mới ra đi, không quay về nơi mà ông được hưởng, được quyền hơn rất nhiều công sức, tài ba cống hiến, không ít người nghĩ ông bối rối, hoảng sợ trước t́nh h́nh thế giới nhiều biến động. Cũng có ít người ngây ngô suy luận ông trá hàng (điều này quá tốt đẹp với ông(?)) Khi ông quay lưng lại với quê hương, giương ngọn cờ "dân chủ, tự do" để "chuyển lửa" về nơi ông sinh ra, được cưu mang, đùm bọc, nhiều người chỉ đích danh là ông có tham vọng lội ngược ḍng, làm cuộc đảo lộn để trở về trên con đường đầy hoa dân chủ. Ông vỗ về, mơn trớn, tâng bốc người này, người nọ, kêu gọi thanh niên thức tỉnh, xuống đường. Bằng hành động này, ông tự tách ḿnh khỏi ḍng đời dân tộc, đẫm ḿnh trong tội lỗi và xa rời đồng loại văn minh.

Khi tuổi tác càng cao, thân càng tàn, lực càng kiệt, kiệt cả nghĩ suy và kiệt cả những điều có thể bịa đặt mà ư đồ của con đường tội lỗi càng,trở nên vô vọng, người tốt không muốn dây, bạn bè xa lánh, ông lại nhảy ra sân khấu múa may, vừa đánh trống thổi kèn, vừa làm mục sư răn dạy. Đâm lao th́ vẫn phải theo lao v́ trượt dài, không nơi bấu víu. Có phải thế không, thưa ông Bùi Tín?

Trong bức thư ngỏ, ông viết: "Ngay sau khi về Paris, tôi đă gửi một tập tài liệu của cuộc họp mặt dân chủ 2005, khá đầy đủ... về quê hương đang chuyển ḿnh trong cuộc đấu tranh gay go, quyết liệt, nhưng tất thắng cho tự do, dân chủ của đồng bào ta". Ông điểm lại “nhiều tin vui mới" có địa chỉ để dựng chuyện, bịa đặt, vu khống nhằm cổ xuư cho cái gọi là "cuộc đấu tranh chấm dứt chế độ độc đoán độc đảng". Thể hiện đầy đủ vai hề của một anh "đơn thương độc mă" là khi ông phê phán, mổ xẻ "cộng đồng ta ở nước ngoài": "cộng đồng không thể chỉ pḥng thủ, thụ động, co ḿnh đề pḥng không cho đôi phương thâm nhập, mà c̣n phải bung ra, tiến công quyết liệt trở về nước... tăng âm thật mạnh mọi tiếng nói dân chủ trong và ngoài nước". Ông lên giọng dạy dỗ, chỉ bảo phương thức đấu tranh: lobby thật khôn khéo, bền bỉ các cơ quan luật pháp, hành pháp, thông tin, nhân quyền các nước và Liên hợp quốc. Ông lên án "cái cảnh trước đây rất buồn là v́ nhẹ dạ, v́ vụng dại, v́ non nớt cá nhân mà "quân ta” bắn vào “quân ḿnh", hăng hái say sưa chửi bới nhau để đối phương đứng ngoài cười thầm hay vỗ tay hoan hô cổ vũ. Sao mà dại thế". Ông tự tô son, trát phấn cho vai tṛ ông bầu cầm cái bày vẽ "nhiều cách đấu tranh, nhiều phương pháp, nhiều mặt , nhiều tổ chức, nhiều cách tiếp cận, từ đó tạo nên hiệu quả tổng hợp cực kỳ to lớn". Vậy là chiếc áo giấy tự ông khoác lên ḿnh với các tấm vá chằng chịt "dân chủ”, "tự do", "nhân quyền", “yêu nước" bị rơi lả tả trước cơn mưa băo.

Đọc thư ngỏ thân gửi các anh,chị trong họp mặt dân chủ của ông, bất cứ ai có chút lương tâm, thương nước, thương ṇi, bất cứ ai có ḷng tự trọng mang trong ḿnh một ḍng máu Việt, đều thấy bị xúc phạm. Họ phẫn nộ trước một Bùi Tín đang ở thời điểm tột cùng của sự phản bội. Đọc hai trang thư của Bùi Tín, người ta thấy toàn bộ sự giả dối, tráo trở và chân tướng của một con người "lạc hướng mờ phương", nhưng đầy tham vọng kích động hận thù. Cứ tưởng ḿnh là " siêu nhân", hóa ra tự bóc trần, tự vạch mặt.

 

DUY HOÀNG

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com