Thư ngỏ thân gửi các anh, chị trong HMDC

Bùi Tín .

Sau cuộc gặp mặt ở Nam Cali rất thân thiết, cởi mở và ấm áp nghĩa t́nh, chúng ta đă chia tay nhau để hẹn sẽ gặp lại trong đầu hè 2006, có thể vẫn trên đất Hoa kỳ, thuận tiện về nhiều mặt.

Ngay sau khi về Paris tôi đă gửi một tập tài liệu của cuộc HMDC/2005 khá là đầy đủ cho anh em ta trong nước. Đó là tâm sức và trí tuệ quư báu của anh chị em ta gửi về cho quê hương đang chuyển ḿnh trong cuộc đấu tranh gay go, quyết liệt nhưng tất thắng cho tự do, dân chủ của đồng bào ta.

Chỉ một tháng qua mà nhiều tin vui mới. Bạn Nguyễn Hồng Quang sau khi dành lại được tự do thường xuyên gặp gỡ công khai các bạn dân chủ giữa Sàig̣n trong không khí lạc quan và tự tin. Anh Hoàng Minh Chính qua cuộc mổ khá lớn ở Bắc Cali đang hồi phục dần và đă đến nói chuyện tại Đại học Harvard và Quốc hội Hoa kỳ. Việc vào WTO của VN vẫn c̣n nhiều trở ngại đúng như cuộc HMDC ta phân tích, không phải v́ các nước thiếu thiện chí mà chỉ v́ chính quyền Hànội đổi mới về luật pháp, về cơ chế kinh tế, thuế khoá, ngân hàng, quyền sở hữu… chưa đủ mức so với tiêu chuẩn chung của thế giới. Việc Bộ ngoại giao Hoa kỳ dùng dằng chưa cất bỏ chiếc  ‘’mũ lừa‘’ CPC cho Hanội cũng không phải bà Conđi và ông Bush độc ác thù dai (chỉ lăm le trả thù Hànội về hội chứng VN - như 2 cái loa rè Nguyễn Khoa Điềm và Nguyễn Phú Trọng nhiều lần giải thích cho hàng quan chức cấp cao trong nước), mà chỉ v́ Hà nội chưa quen thói tự trọng làm đúng lời cam kết, vẫn đàn áp thô bạo cả 4 tôn giáo chính: Phật giáo, Tín lành, Hoà hảo, Công giáo. Vấn đề nhà đất với các giấy đỏ, giấy hồng, giấy xanh, giấy trắng, với cái sở hữu kỳ quái ‘’toàn dân ‘’ ghi trong hiến pháp đang nổ to, nổ rộng, tố cáo sự cướp đoạt nhà đất tàn bạo nhất trong lịch sử dân tộc, dồn 13 đoàn nghiên cứu của bộ tài nguyên và môi trường vào bế tắc triệt để. Dư âm bất tuân gậy chỉ huy của bộ chính trị trong bầu nhân sự ở Đại hội nhà báo lần thứ 8 đă lan sang cuộc bầu ban chủ nhiệm đoàn luật sư Hànội, minh chứng căn bệnh lưu cữu sợ lănh đạo, từ bỏ quyền dân chủ đă thuyên giảm trông thấy trong xă hội thời mở cửa. Bức thư dài 27 trang của cựu thủ tướng Vơ Văn Kiệt là bản ‘’luận tội‘’ xác đáng, là sự ‘’bác bỏ‘’ đầy thuyết phục các văn kiện sặc mùi giáo điều ‘’tả khuynh‘’ mà bộ chính trị nhu nhược và yếu kém toàn diện trưng ra trước đại hội X; tuy ông Kiệt nói ra có chậm - chậm hơn nhiều các chiến sỹ dân chủ minh mẫn - , nhưng với chủ ư tố cáo ‘’quyền uy cũ khống chế quyền lực hiện hành ‘’, ông đă vạch rơ mặt tuy không chỉ rơ tên cái chính phủ M+A, cái chính đảng M+A, cái quyền uy ma quỷ đang cầm tù bộ chính trị yếu bóng vía, nhằm khống chế cả về đường lối và về nhân sự các đại hội đảng từ cơ sở lên đến toàn quốc. Bọn M+A này đang lên cơn điên, chúng lại tung tin đe doạ khai trừ đảng tướng Nam Khánh và nguyên phó thủ tướng Đoàn Duy Thành, liền bị cựu chiến binh bất khuất Trần Đại Sơn thách thức: ‘’đố đấy! làm đi! các ngươi phong thánh cho 2 vị ấy, sẽ tan vỡ nhiều chi bộ đảng cho mà xem!’’. Thế là họ chùn tay.

Trong cộng đồng ta ở nước ngoài, một môi trường mới đă thành h́nh tạo thuận lợi cho cuộc đấu tranh nhằm chấm dứt chế độ độc đoán độc đảng trong nước. Trên thực tế một sắp xếp lực lượng mới, một trận tuyến mới, một làn ranh mới đă h́nh thành: dân chủ chống độc đoán, đa nguyên đa đảng chống độc đảng toàn trị; cộng đồng không thể chỉ pḥng thủ, thụ động, co ḿnh đề pḥng không cho đối phương thâm nhập, mà c̣n phải bung ra, tiến công quyết liệt trở về trong nước, bắc cầu nối vững chắc, kết chặt quan hệ anh chị em dân chủ trong với ngoài nước, không bị định kiến về cá nhân, về lịch sử cản trở, nhân bản thật nhiều, tăng âm thật mạnh mọi tiếng nói dân chủ trong và ngoài nước, lobby thật khôn khéo bền bỉ các cơ quan lập pháp, hành pháp, thông tin, nhân quyền các nước và Liên Hợp Quốc…

Điều rất mừng là mấy năm nay, cảnh cản phá nhau, chụp mũ cho nhau bừa băi, tuỳ tiện, ai không theo ta là kẻ thù của ta, cảnh vu cáo nhau tay sai VC, nằm vùng, gián điệp, đặc công đỏ… đă bớt hẳn, và đang có chiều hướng lịm tắt v́ không c̣n thị trường, khi dân trí cộng đồng ta đă cao hơn trước nhiều. Đó là cái cảnh trước đây rất đáng buồn là v́ nhẹ dạ, v́ vụng dại, v́ non nớt cá nhân mà ‘’quân ta’’ bắn vào ‘’quân ḿnh’’, hăng hái say sưa chửi bới nhau, để cho đối phương đứng ngoài cười thầm hay vỗ tay hoan hô cổ vũ. Sao mà dại đến thế. Điều phi lư là chính những người tự cho là chống cộng mạnh mẽ nhất th́ lại vô t́nh làm cho chính quyền cộng sản thích thú nhất, làm lợi cho họ nhất !

Trong cuộc HMDC 2004 tôi đă góp ư với các bạn rằng ta nên vun trồng ư thức dân chủ đa nguyên trong đấu tranh (la culture pluraliste de la démocratisation); nhiều cách đấu tranh, nhiều phương pháp, nhiều mặt, nhiều tổ chức, nhiều cách tiếp cận, từ đó tạo nên hiệu quả tổng hợp cực kỳ to lớn. Không thể có chỉ một biện pháp của ‘’tôi‘’, ngoài ra là ‘’vứt đi! ‘’

Cho nên có người phất cờ, dương khẩu hiệu, phát truyền đơn ngoài đường; có người vào họp báo, chất vấn, đặt câu hỏi trực diện; có người có thể bắt tay họ, tṛ chuyện với họ, có thể ăn cơm với họ nữa, để nói cho họ biết vài điều lư sự; có thể hướng dẫn cho họ đi thăm chỗ này chỗ kia để tuỳ lúc thuận tiện chỉ cho họ một sự thật, một lựa chọn. Không về nước hay về nước cũng tuỳ. Về nước để dự họp và đưa ra công khai quan điểm dân chủ đa nguyên đa đảng rơ ràng đàng hoàng như giáo sư Cao Huy Thuần vừa làm là một nghĩa cử của kẻ sỹ yêu nước, c̣n để thanh minh loanh quanh ấp úng về Việt kiều yêu hay không yêu nước th́ chỉ phơi bày một năo trạng kẻ sỹ tôi đ̣i của đảng!

Cho nên sau cuộc HMDC 2005 vừa qua, chỉ có vài tiếng x́ xào lạ tai, xin các bạn chớ quá bận tâm. Ta chọn nơi vắng vẻ để nói vui là ‘’tu tiên ‘’, để tĩnh tâm suy nghĩ và tṛ chuyện, để ‘’retreat‘’ ẩn dật một vài ngày, thế mà có kẻ tóm ngay để suy diễn là có mưu đồ ǵ chăng ? rồi c̣n nghĩ là cố t́m ra chỗ thật là xa vắng, khó t́m, là để mưu đồ ‘’đại sự nào đó ‘’?, hay là để móc nối với ai đó ở trong nước?, lại đúng lúc ông Hoàng Minh Chính được họ cho sang Cali … Thế là tha hồ mà tưởng tượng tung bay .

Mong rằng tất cả các anh Nguyễn Ngọc Bích, Đoàn Viết Hoạt, Ngô Nhân Dụng, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Chí Thiện, Nguyễn Quốc Khải, Nguyễn Đỗ Phủ, Nguyễn Tuyển, Trần Trung Việt, … có bị ai đó chỉ trỏ xầm x́, xin coi đó chỉ là chuyện vui, giải trí thoáng qua. Chớ bận tâm làm ǵ! Chẳng cần chất vấn, thanh minh, yêu cầu ai đó trưng ra chứng cớ làm ǵ cho mất th́ giờ. Tôi nghĩ rằng số người có tưởng tượng phong phú ấy, rồi sẽ có lúc họ được lương tâm dân chủ lương thiện của chính họ mách bảo, sẽ im thôi; họ sẽ không c̣n làm cái chuyện non nớt, cái tṛ dại dột ‘’quân ta ‘’ bắn ‘’quân ḿnh ‘’, hay là quân ta ném bom nhầm vào ‘’quân bạn ‘’, để cho đối phương vỗ tay tán thưởng.

 Điều cuối cùng cần nói là nếu c̣n có chút lương tâm dân chủ le lói, ắt họ có thể thấy rằng khi chưa làm được ǵ cho sự nghiệp dân chủ hoá quê hương th́ họ chớ nên ‘’ném bom ‘’ vào hàng ngũ những người đang đấu tranh ít nhiều có hiệu quả hơn họ rất nhiều, đến mức đối phương phải nể sợ và ráo riết đối phó. Vả lại những quả bom ngu ngơ của họ khốn nỗi đă tịt ng̣i ngay trước khi được xử dụng.

 

Bùi Tín .

Paris- 1/10/2005.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com