Vụ án siêu nghiêm trọng trong cung đ́nh Hànội :

             Cuộc đọ sức  bước vào keo then chốt

* những đ̣n hiểm      * hoăn binh chi kế ?      * thế và lực các bên 

  * cắt u hay chịu chết    * keo vật cuối thường là hấp dẫn

                                                                                          BÙI TÍN

 

Hội nghị lần thứ 12 ban chấp hành trung ương đảng CS khoá IX đă xong. Về h́nh thức là để thông qua các văn kiện sẽ đưa ra Đại hội toàn quốc lần thứ X vào quư 2 năm 2006; nhưng trước dư luận xă hội, “cái đinh nhọn” của cuộc họp lại ở chỗ : xem cái tập thể 150 người, -  mà điều lệ đảng giao cho quyền lực lớn nhất giữa 2 kỳ đại hội - giải quyết ra sao “vụ án siêu nghiêm trọng” kéo dài 15 năm nay trong cung đ́nh Hànội.

* mấy miếng vơ hiểm : Rất nhiều người quan tâm đến “cuộc họp 12“ v́ nó sẽ tác động đến sự sắp xếp nhân sự ở chóp bu, -- hiện nay để ngỏ cho mọi sự phán đoán rất trái ngược, đến sự cấu tạo của ban chấp hành trung ương mới khoá X, đến đường lối đổi mới sẽ chững lại hay nhích lên, đến quan hệ đối ngoại vẫn quay về quá khứ hay có thể hé nh́n ra hiện tại và  hướng tới tương lai ? .

Ban chấp hành TW hiện nay do bộ chính trị cũ chỉ định theo h́nh ảnh và tiêu chuẩn của họ (bỏ phiếu chỉ là để quay phim), nên luôn “khiêm tốn” học thuộc bài và vâng lời, ít khi dám căi lại bộ chính trị. Nhưng “cuộc họp 12” không c̣n y như trước nữa. Hàng chục bản kiến nghị của các nhân vật hệ trọng trong đảng từ hơn một năm nay đều tập trung vào yêu cầu gay gắt bộ chính trị không được tự đặt ḿnh cao hơn ban chấp hành trung ương, không được che dấu, không được “bịt kín”,”bóp chết”,”khoanh lại” vụ án siêu nghiêm trọng này. Ngay trước cuộc họp, 3 cụ lăo thành Hai Xô, Bảy Cống và Năm Thi đưa ra lá thư thứ hai dứt khoát yêu cầu bộ chính trị không được ỉm vụ án này.[Xin nhớ cụ Hai Xô 95 tuổi là uỷ viên trung ương cựu trào duy nhất c̣n sống, được bàu tại đại hội I vào tháng 3-1935 tại Ma Cao]. Cuộc họp bô lăo tháng 4-2005 được gọi là “Diên Hồng” thời mới để góp ư cho các văn kiện Đại hội X cũng chỉ xoáy vào vụ án mà bộ chính trị muốn khoanh lại, với các tướng Vơ Nguyên Giáp, Chu Huy Mân, Nguyễn Quyết, các nhân vật kỳ cựu Nguyễn Đức Tâm, Nguyễn Văn Trân, Hoàng Tùng nhao nhao chỉ thẳng vào cặp bài trùng lỳ lợm ”Anh - Mười”; thế rồi nhà trí thức hàng đầu Lê Đăng Doanh và nhà lư luận mác-xít đầu đàn Hoàng Tùng vào trận đúng lúc, nêu cao sự cấp bách cải tổ cơ cấu chính trị độc đoán v́ con đường “mác-xít” và “chủ nghĩa xă hội” trên thực tế đă rời quá xa và đi ngược con đường của nền văn minh nhân loại; không dừng lại và bẻ lái sang hướng khác th́ đâm xuống vực ! Cũng đúng lúc, cựu phó thủ tướng Đoàn Duy Thành phóng ra tập hồi kư dài, khá nặng cân, được giới sành mộ b́nh luận chính trị ở Câu lạc bộ Ba đ́nh coi là quả “nốc ao“ làm đo ván hung thần ĐM, khi vạch trần bộ mặt lá mặt lá trái, ác độc, thâm hiểm của ông này với vô vàn dẫn chứng, đến mức cho rằng “nêu c̣n chút liêm sỷ ông Đỗ Mười ắt phải cắn lưỡi mà chết !”.

 

* hoăn binh chi kế ? Phải hàng loạt đ̣n hiểm trên đây mới đủ sức làm lung lay cái lô cốt cố thủ trong bộ chính trị. Họ đành phải báo cáo 2 lần trước “cuộc họp 12”, cả 2 lần đều ấp úng sơ lược, rồi bày mưu chia ra 12 tổ để “trao đổi” về vụ án, sợ rằng cuộc thảo luận toàn thể sẽ dễ bùng nổ.

Hai ông Trần Đ́nh Hoan và Nguyễn Khoa Điềm ra sức hù doạ cuộc họp là cần rất thận trọng, khoanh chặt vụ này trong nội bộ trung ương, nếu cứ lơi lỏng để lọt ra ngoài th́ kẻ thù của đảng bới ra, tai hại khôn lường, ch́m tàu th́ chết cả nút. Họ khám kỹ không cho vị nào dấu máy ghi âm trong túi áo. Dù vậy, hơn 10 vị uỷ viên trung ương vẫn không chấp nhận việc giải quyết “hời hợt, phủi bụi “ của bộ chính trị, đ̣i đưa ra thảo luận rộng răi, đ̣i xử lư ngay vụ án trong lần họp này. Người phát biểu mạnh nhất, dứt khoát nhất là bà Vơ Thị Thắng tổng cục trưởng du lịch, vạch trần thủ đoạn vu cáo của tổng cục 2 đối với bà, ca ngợi thái độ công khai nhận sai lầm của nguyên thủ tướng Vơ Văn Kiệt đă kư nghị định mở rộng quyền lực của tổng cục 2, thẳng thừng chỉ rơ vai tṛ đầu sỏ và ngoan cố của cặp “Mười+Anh “, kiên quyết đ̣i vụ án phải được giải quyết triệt để trong năm nay, trước khi vào Đại hội X. Trong cơn bí, bộ chính trị đành xoa dịu cuộc họp bằng cách cử ra một Ban điều tra mới do bộ trưởng công an Lê Hồng Anh cầm đầu, có trưởng ban nội chính trung ương đảng, viện trưởng kiểm sát tối cao và 2 thứ trưởng công an tham gia, hứa rằng sẽ báo cáo đầy đủ trước cuộc họp trung ương lần thứ 13 vào tháng 11 tới.

Mấy tháng nay, một nét biến chuyển đáng chú ư là bộ chính trị đă phân hóa hẳn thành 2 nhóm, một nhóm cố kết quanh 2 “hung thần Anh+Mười “, gồm Phạm Văn Trà, Nguyễn Khoa Điềm và Trần Đ́nh Hoan, và một nhóm gồm 11 vị c̣n lại tách khỏi 2 hung thần nói trên. Các ông Trần Đức Lương, Lê Hồng Anh, Phan Diễn và cả tổng bí thư Nông Đức Mạnh trước đây rất do dự đă chuyển sang phía phải công nhận vai tṛ của ban chấp hành trung ương và chịu một cuộc mổ xẻ cục u ác tính ngay trong đầu năo của đảng. Do vậy mới có cuộc tŕnh bày ra trước “cuộc họp 12”.

Cuộc đấu tranh trong 3, 4 tháng tới giữa 2 thế lực: khoanh lại để bóp ngẹt và mổ xẻ ra để giải quyết vụ án sẽ gay gắt, thậm chí c̣n gay gắt hơn trước để đi đến có thể ngả ngũ trong “cuộc họp 13”. Phải sau đó mới xác định tên các vị chóp bu mới ( tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng ) là ai. Nhóm “hung thần”, được các nhà b́nh luận ở Câu lạc bộ Ba Đ́nh gọi là “nhóm lưu manh chính trị”, quán càphê phố Lư Nam Đế đặt tên là “băng M+A “,”đảng M+A”, c̣n nhiều mưu chước kiểu mafia trong bước đường cùng. Việc hoăn thảo luận và hoăn kết luận vụ án sang cuộc họp sau chỉ là “hoăn binh chi kế” của nhóm này để t́m một lối thoát khác.

* hai cách nh́n về một chuyến đi  : Chuyến đi của ông Khải sang Mỹ được ông Vũ Khoan tŕnh bày trước cuộc họp lần thứ 12 như “một thắng lợi to lớn về nhiều mặt, vượt quá cả dự kiến”. Một số uỷ viên trung ương tỏ ra hoài nghi, sao không có kết quả ǵ rơ trong hoà giải với cộng đồng hải ngoại? việc tôn giáo là chuyện nội bộ, sao phải kư cam kết với Mỹ?. Nhưng phản ứng dữ dội là tại Học viện chính trị quốc gia do ông Trần Đ́nh Hoan làm giám đốc.Họ kể ra 5 tội của ông Khải trong chuyễn Mỹ du. Sao lại để cho Mỹ làm nhục ta đến vậy! Không có một lá cờ đỏ sao vàng nào dù nhỏ nhất xuất hiện tại Nhà Trắng. Một phó tỉnh trưởng (phó thống đốc bang) ra đón! Cam kết kư giữa tổng thống họ với thủ tướng ta là một chiều: chỉ có ta cam kết tôn trọng tự do tôn giáo ở nước ta, c̣n Mỹ không có cam kết ǵ hết! Sao Bush không đứng lên bắt tay mà ngồi với dài tay ra nh́n đi nơi khác để bắt tay thủ tướng ta; sao “nỏ “ dám khiêu khích đưa thủ tướng ta ra trước Nhà Trắng chỉ đám cờ vàng mà nhạo báng! Lại c̣n tṛ rung chuôngsờ chân tượng Mỹ th́ quá đáng! Hăy giở “Mác toàn tập”, tập 37 ra mà đọc: tư bản cá mập tàn bạo nhất là tập đoàn tài chánh, với công cụ tiêu biểu là chứng khoán để lưu chuyển tư bản khắp nơi … Thế là đảng ta đầu hàng tư bản tài chánh, là hồi chánh chúng nó rồi !

Thế nhưng phần lớn cán bộ, đảng viên coi chuyến đi của ông Khải là một chỉ dấu tích cực đáng khích lệ. Từ đây nảy ra nhiều ư kiến mới mẻ, có tính xây dựng. Cam kết với Mỹ nhưng chính là cam kết với dân ḿnh; là đổi mới nhích lên, là tăng khả năng vào WTO, là tiếp cận hơn với xa lộ của nền văn minh nhân loại; cần mạnh dạn hơn nữa, có dịp nên “xin lỗi “ bà con ta ở hải ngoại từng bị đối xử không hay sau 30 tháng tư, nên chăm lo sửa sang nghĩa trang cũ của miền Nam theo “nghĩa tử là nghĩa tận”; hăy sớm trả tự do cho các anh Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn Khắc Toàn…; hăy nhích lại với các nước dân chủ và phát triển cao, trong khi vẫn giao hảo b́nh thường với ông láng giềng lớn phương Bắc nhưng không thể quỵ luỵ họ, t́m cách bứt lên đi nhanh hơn họ, không thể cứ lẽo đẽo theo họ… Ngày càng có thêm người hy vọng ở Đại hội X một bước đổi mới đồng bộ hơn, mà việc cho đảng viên kinh doanh và kết nạp các doanh nhân vào đảng chỉ là một biện pháp “khai vị”, khởi đầu; việc xây dựng pháp luật và nếp tuân thủ pháp luật cần thực hiện khẩn trương; tính công khai, minh bạch và trong sáng trong điều hành công việc nhà nước, chi tiêu ngân sách, trong thống kê…phải có một bước chuyển biến rơ.

 

* những chỉ dấu cần ghi nhận : việc cựu thủ tướng Vơ Văn Kiệt gửi thư phê b́nh rất mạnh “trùm cảnh sát tư tưởng” Nguyễn Khoa Điềm là một chỉ dấu của thời cuộc. Tiếp theo nhà báo quân đội Trần Đ́nh Bá công khai tố cáo Nguyễn Khoa Điềm bênh vực bọn Năm Cam và che chở tên dâm ô Lương Quốc Dũng. Các cụ lăo thành Hànội và Hải pḥng kiến nghị đ̣i trung ương “phải gạt gấp 3 tên trong bộ chính trị: Trà+Điềm+Hoan” tay chân nguy hiểm nhất của 2 hung thần đang cản phá hướng tiến tới Đại hội X. Các cụ lập luận: Trung quốc hồi 1976 có “lũ 4 tên”,“tứ nhân bang“ được chính Mao đưa vào bộ chính trị; Giang Thanh đang mong leo lên chức tổng bí thư, Diêu Văn Nguyên nhấp nhỏm chức thủ tướng th́ cả 4 tên uỷ viên bộ chính trị bị c̣ng tay ra toà lănh án tử h́nh (riêng Vương Hồng Văn bị tù chung thân), dọn đường cho Trung quốc bước vào đổi mới năm 1978. Các cụ đang lập hồ sơ đen của “lũ 3 tên”: Trà là tướng không có chiến công, 3 vợ, 3 nhà, dám gọi tướng Giáp là thằng; Điềm khi ở Huế dám chủ trương phá Thiên đàn Nam giao nơi linh thiêng thờ Trời và Đất để dựng đài liệt sỹ, bênh bọn mafia, khủng bố các nhà báo ngay thẳng, bênh che kẻ phạm pháp Trần Mai Hạnh, Lương Quốc Dũng; Hoan dạm rao bán chức tước một cách tinh vi, mọi chức đều định giá, chức giám đốc hải quan Hànôị lên đến 20 tỷ đồng, phó chủ tịch tỉnh là 12 tỷ đồng, bộ trưởng 30 tỷ …

Một chỉ dấu khác là cuộc họp về đổi mới giữa trí thức trong và ngoài nước trước kia làm ở ngoài nước hè năm nay làm tại Đà nẵng vào 3 ngày cuối tháng 7; ngoài vài tham luận nhạt nhẽo vô thưởng vô phạt như về “Việt kiều yêu nước” với không yêu nước (!), nhiều bài khá sâu sắc, đặc biệt là bài của nhà toán học Phan Đ́nh Diệu, chỉ ra 8 tiêu chí của nền dân chủ đích thực, thuyết lư rằng độc quyền độc đảng làm nghèo tư duy, nghèo sự lựa chọn, nghèo cảm hứng, nghèo của cải, trái lại dân chủ đa nguyên dẫn đến ganh đua cạnh tranh, thúc đẩy sự phát triển, quá tŕnh nổi trội, sự sinh sôi, nảy nở, giải phóng mọi năng lực, ít thành nhiều, rồi thành nhiều hơn măi , phong phú măi lên tư duy và của cải … Nhiều tham luận đề ra yêu cầu cấp bách thay đường lối “kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa” sang “kinh tế thị trường“(chấm hết), hoặc “kinh tế thị trường theo định hướng b́nh đẳng, văn minh …”( ngụ ư tránh cách biệt giàu nghèo quá lớn, chống tham nhũng lăng phí ). Cái đuôi “định hướng xă hội chủ nghĩa” dứt khoát cần cắt bỏ v́ mơ hồ, chưa ai h́nh dung được “chủ nghĩa xă hội” ra sao, c̣n đi t́m h́nh thù của nó; cái hại th́ rơ ràng,  các nhà kinh tế và luật học quốc tế tóm ngay cái đuôi ấy để “huưt c̣i” chỉ ra sự can thiệp quả tang của nhà nước xă hội chủ nghĩa!

Một điều rất mới là cuộc họp hè Đà nẵng được sự bảo trợ kín đáo của cựu thủ tướng Vơ Văn Kiệt, được nhiều trí thức trẻ trong bộ máy nhà nước hoan hỷ tham gia và theo dơi, trong khi cái Học viện chính trị quốc gia (trương Nguyễn Ái Quốc cũ) của ông Trần Đ́nh Hoan ở Nghĩa đô (Từ liêm - Hànội) được anh chị em trí thức gọi là trung tâm “lư luận – lú lẫn”, u mê hóa trí thức, đứng ngoài cuộc, ra chỗ khác chơi .

* trận này là trận cuối cùng ? Khi thảo luận về đạo luật chống tham nhũng, nhà sử học ngoài đảng / đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc hóm hỉnh dẫn ra câu cuối bài Quốc tế ca “trận này là trận cuối cùng!”, để nói rằng lần này mà không đẩy lúi nổi tham nhũng th́ đảng CS cũng tắt luôn!

Ông yêu cầu 150 vị uỷ viên trung ương đảng gương mẫu kê khai tài sản một cách nghiêm chỉnh trước, gần 500 đại biểu quốc hội tiếp theo luôn; c̣n ngụ ư là Đại hội X có thể là đại hội cuối nếu như giữ nguyên nội dung các văn kiện đă công bố. Rất nhiều trí thức, đảng viên lăo thành, nhà nghiên cứu kinh tế, chính trị, luật học, văn học … không nuốt nổi cái lưỡi gỗ, công thức đến lẩm cẩm, lỗi thời của các văn kiện dự thảo, “bốc lên mùi mốc meo “, cổ lỗ đến kinh người, tưởng như c̣n ở giữa thế kỷ trước !

Có nhà kinh tế nhắc lại câu thơ Nguyễn Duy : “ Máu nhiễm trùng rồi có thay thế được chăng ? “, và đề xướng một cuộc thay máu ngay trước đại hội X, không th́ …tắc ! Tất cả vấn đề là rồi đây người dự đại hội đảng các cấp, nhất là từ cấp quận/huyện, lên cấp tỉnh/thành, rồi cấp ngành ở trung ương (ngành cơ quan trung ương, quân đội, công an, ngoại giao) vẫn sẽ chỉ là nghị gật để kiếm chiếc ghế ngồi, hay là tỏ ra con người tự do có trí tuệ và lương tâm. Một số nhân vật vừa thức tỉnh như Hoàng Tùng vào tuổi 90 c̣n đ̣i đổi mới cơ cấu chính trí, gia nhập nền văn minh trí tuệ của loài người, từ bỏ độc quyền, như Trần Văn Hà lên án quyết liệt chế độ toàn trị, như Đặng Quốc Bảo vạch rơ sự lănh đạo cần có nhiều tưởng tượng, dám đột phá t́m cái mới, tránh đường ṃn xưa cũ, như Phan đ́nh Diệu chỉ rơ con đường nhập vào đại lộ văn minh nhân loại trong thế kỷ mới, như Nguyễn Trọng Vĩnh yêu cầu tại ngay đại hội X từ cơ sở phải bàu cử có lựa chọn những đại biểu có tư duy mới, số ra ứng cử phải gấp đôi gấp ba số cần bầu, phải dưới chọn bầu lên chứ không thể trên chọn dưới bầu, trên đưa 12 để bầu 10, như lăo tướng Vơ Văn Kiệt công khai cho rằng khoe khoang chiến thắng quá lố chỉ gây nên phản cảm, phản tác dụng, khẳng định công tích của tướng Dương Văn Minh đă góp phần sớm chấm dứt chiến tranh, giữ cho Sài g̣n nguyên vẹn, cần từ bỏ những từ :”ngụy quân, nguỵ quyền “, như các tướng Lê Tự Đồng, Hoàng Minh Thảo, Đồng Văn Cống, Đoàn Y Thanh, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Nam Khánh cũng như “lăo tướng đường số 4” Đặng Văn Việt … đều cổ vũ cho sự ngay thật, trong sáng và minh bạch, lên án sự bao biện, độc đoán của bộ chính trị, đ̣i thay đổi tận gốc tư duy lănh đạo, như 2 nhà lăo thành uy tín nhất của đảng - Hai Xô ở Sàig̣n, Cao Hồng Lănh ở Hànội,- ngày đêm tiếp khách để khuyên bảo thế hệ sau t́m ra con đường sáng của trí tuệ, pháp luật và dân chủ … Họ đang vào trận, huy động anh em cựu chiến binh và tuổi trẻ có tâm huyết,  đảng viên có đầu óc và công tâm cùng ḿnh vào trận, đi dọc ngang đất nước, nói lên điều hay, lẽ phải, phổ biến tài liệu tin tức để cố tác động vào đại hội đảng các cấp, ngay từ đại hội các chi bộ cơ sở vào đấu tháng 9 này.

* ngả ngũ ra sao ?  Cuộc họp 12 tỏ ra lấp lửng; vụ án siêu nghiêm trọng chỉ nhích lên một chút; các văn kiện đại hội chỉ sửa vài câu văn. Đại hội X vẫn theo đường ṃn các đại hội trước, được gọi trệch đi là “đại hội bậy, tạm và chịn “. Cuộc họp 13 tới mới thật là “tiền đại hội X“. Việc giải quyết vụ án TC2+T4 là chất xúc tác, là cửa mở để bước vào Đại hội. Xuất hiện thêm vụ “lũ 3 tên“ được coi là là ch́a khóa để mở cửa; 11 vị trong bộ chính trị có dám làm một cuộc mổ xẻ nội bộ, để làm gương cho một cuộc mổ xẻ vụ án tại cuộc họp trung ương 13, trước khi căn bệnh ung thư chính trị do con vi-rút “độc quyền”  gây nên có thể lan ra toàn cơ thể của đảng đang ở độ thoái trào và rơi tự do ? ông Tổng bí thư họ Nông có trở nên Sâu không, sâu sắc để tự tin sắn tay áo làm một cuộc giải phẫu ngoạn mục, như một bác sỹ tài năng có công tâm, ra tay nhằm cứu nhân độ thế.

Hai thế lực đối lập của vụ án đều hao ṃn sức lực, mỏi mệt, già nua, thở hổn hển, tuy bên đ̣i công lư đ̣i công khai có ghi vài điểm trội.

Bên có lẽ phải, có luật pháp, có lư lẽ tuy yếu về bạo lực gian manh, nhưng nếu biết thừa thắng xông lên, không chủ quan thoả măn, liên kết với xu thế đổi mới toàn diện, xu thế dân chủ hóa và chủ động hội nhập với thế giới dân chủ của thời đại, đi theo quyền lợi của đất nước và nguyện vọng của nhân dân th́ có thể giành phần thắng và tạo cục diện mới, thậm chí có thể vỗ bụng đối thủ. Hăy chờ xem, hiệp vật cuối bao giờ cũng hấp dẫn.

Anh chị em dân chủ trong và ngoài nước luôn coi xu hướng đ̣i dân chủ đa nguyên, pháp trị nghiêm, công khai và trong sáng, đ̣i mổ xẻ nhanh gọn “vụ án siêu nghiêm trọng” là bạn đường cùng chung mục tiêu: kết thúc chế độ độc quyền, độc đoán, độc đảng, và độc ác trên đất nước ta.

 

Bùi Tín.

Paris, tháng 8-2005.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com